Hành lang tĩnh lặng chỉ nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người.
Một hồi lâu không ai nói gì.
Thanh Thử thở ra một hơi, sâu kín nói,"Hoá ra là như vậy. Chúng ta vào đi thôi." Anh không nói gì cả.
Vừa vào phòng, mẹ Tiêu cười ha hả nói,"Thanh Thử, mẹ và mẹ chồng con đang bàn bạc những chi tiết của hôn lễ, đến lúc đó Tiểu Viễn và cháu gái nhỏ của Mực Lăng sẽ làm hoa đồng, các con thấy có được không?"
Thanh Thử cười hiền một tiếng, "Hai đứa bé nhất định sẽ là tiêu điểm."
Mẹ Tiêu hé miệng nói với Phùng Tố, "Đứa nhỏ của Mực Lăng và Thanh Thử, nếu tương lai chị không có thời gian, tôi sẽ chăm."
Phùng Tố cười khẽ, "Tôi có thời gian mà."
Ba Trình cùng ba Tiêu không khỏi lắc đầu, không tham dự vào chủ đề của hai bà.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Tiêu Thanh Dương mang theo người nhà quay về thành phố X.
Mẹ Tiêu lôi kéo tay Thanh Thử, "Đừng cau có như quả mướp nữa, nửa tháng sau mọi người sẽ quay lại đây. Mẹ phải về thăm bà ngoại con và cả ông bà nội con, còn cả họ hàng thân thích nữa, để cho mọi người còn chuẩn bị nữa."
Thanh Thử dùng dành tay bà, lưu luyến không rời.
Khó có dịp mẹ Tiêu thấy cô làm nũng như vậy, lòng tràn đầy không nỡ, cuối cùng con gái cũng thoát ra, bà rất vui mừng, nhưng lại muốn lập gia đình. Sao lại nhanh như vậy chứ?
"Mực Lăng là một đứa bé ngoan, con ấy, sau này đừng có hơi một tý lại không nói không rằng bỏ ra ngoài. Mẹ chồng con cũng là người biết đạo lý, con đừng có tùy hứng thì sẽ tốt thôi, nhanh nhanh sinh con cho Mực Lăng đi."
Thanh Thử quẫn bách, "Mẹ ——"
Mẹ Tiêu cười khẽ, "Chuyện này thì có gì mà ngượng." Bà hạ giọng, "Tiểu Viễn đã kể hết với mẹ rồi."
"Bọn con trong sạch mà." Thanh Thử không ngừng giải thích.
Mẹ Tiêu phù một tiếng bật cười, "Đứa nhỏ này nói gì vậy, sống chung thì sống chung thôi." Bà nhìn lướt qua bụng Thanh Thử , "Mồng 10 tháng 11 cưới vẫn được, nếu mà có thì nhìn vẫn chưa thấy khác."
Thanh Thử trợn to hai mắt, mẹ cô thật là có sức tưởng tượng. Có điều cô đã bị chính cháu mình bán đi rồi. Cô nhìn Tiểu Viễn đang đứng một bên nói chuyện với Trình Mực Lăng, nghiến răng nghiến lợi.
"Nhìn ra được, về sau chắc chắn Mực Lăng sẽ rất nuông chiều con trẻ." Mẹ Tiêu nhìn Trình Mực Lăng đối xử chu đáo với Tiểu Viễn, không khỏi nghĩ đến cảnh tượng vài năm sau.
Thanh Thử không nói lời nào.
"Tất cả đã qua đều chỉ là mây khói thôi, sẽ tan biến đi. Thanh Thử, hãy sống vì hiện tại, biết không?" Mẹ Tiêu nghiêm túc nhìn nói.
Thanh Thử nghiêm nghị, "Mẹ, con biết rồi, mẹ yên tâm đi ạ." Cô bất chợt cười một tiếng, nụ cười thản nhiên, "Cho con gặp được anh ấy, là ông trời cho con thêm một cơ hội, lần này con sẽ tóm chặt lấy ."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?