Ngày ông bà Tiêu trở về nước, thành phố C trời xanh mây trắng, nhiệt độ vừa phải.
Trình Mực Lăng và Thanh Thử đứng ở cửa đón khách của sân bay chờ đợi. Anh mặc áo sơ mi phẳng phiu, quần thường, tuy ăn mặc đơn giản, nhưng lại càng có phong cách thanh nhã, tự nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt đưa nhìn.
Thanh Thử nhận thấy được những ánh mắt kia, bất giác bật cười.
"Cười cái gì?" Trình Mực Lăng hỏi.
Thanh Thử nhìn mặt mày anh, "Cười dung mạo anh thật ưa nhìn, rất nhiều nữ đồng nghiệp trong tòa soạn đều mê đắm anh."
Trình Mực Lăng vươn tay sửa sang lại mái tóc ngắn của cô, "Vậy thì em phải nhìn anh cho chặt vào."
Tiểu Viễn một mực hỏi, "Lúc nào thì ông bà mới ra?"
Hai người đang cười nói, liền thấy đoàn người từ bên trong đi ra ngoài.
Thanh Thử nhìn một cái đã thấy ba mẹ, mặt mày cô sáng lên, hướng về phía bọn họ vẫy vẫy tay.
Ba Tiêu mẹ Tiêu bước tới, "Thanh Thử ——"
"Ba mẹ ——" hơn hai năm không gặp mặt, mẹ Tiêu ôm Thanh Thử thật chặt, đôi mắt dần dần đỏ lên.
Ba Tiêu kín đáo quan sát Trình Mực Lăng cao lớn đang đứng một bên.
Trình Mực Lăng lễ phép chào hỏi, "Bác trai bác gái ——"
Ba Tiêu đã biết tới sự hiện hữu của anh từ lâu, nhìn anh đứng trước mắt tuấn tú lịch sự, trong lòng đã cho anh một số điểm cao rồi, không tệ không tệ.
Ba Tiêu gật đầu một cái, kéo mẹ Tiêu qua, "Tốt lắm, trở về rồi hãy nói."
Mẹ Tiêu hít mũi một cái, có chút ngượng ngùng, nhìn lại dáng vẻ hôm nay của con gái, rốt cuộc bà cũng yên tâm, lôi kéo tay cô."Đây chắc hẳn là Mực Lăng, mấy ngày nay làm phiền cháu chăm sóc Thanh Thử rồi, nó thật làm cho người ta không yên tâm được."
"Bác gái, nên làm mà." Trình Mực Lăng nở nụ cười.
Thanh Thử bĩu môi, "Mẹ, chúng ta về nhà trước đã."
Trình Mực Lăng lái xe, ba Tiêu ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Thanh Thử và mẹ Tiêu ngồi phía sau.
Mẹ Tiêu nhìn Trình Mực Lăng, không khỏi cười thầm.
Ba mẹ Tiêu biết hai người ở cùng một tòa nhà, không khỏi cười nói, "Vậy cũng tốt, có thể chiếu ứng lẫn nhau."
Có điều, mẹ Tiêu hỏi khẽ Thanh Thử, "Các con không ở chung với nhau đấy chứ?"
Từ hai ngày trước Thanh Thử đã chuyển tất cả mọi đồ đạc của Trình Mực Lăng lên tầng trên rồi."Không có!" Cô bình tĩnh nói.
Mẹ Tiêu gật đầu một cái, "Tình huống nhà họ Trình mẹ đã nghe anh trai con kể rồi, gả vào gia đình như vậy, con không được giống như trước đây đâu, biến mất vô ảnh vô tung."
Thanh Thử le lưỡi một cái.
Vẻ mặt Tiểu Viễn hưng phấn, nói chuyện không ngừng, cáo tội Thanh Thử với ông bà, "Bà nội, cô dám đi chơi một mình, không nói với cháu và dượng."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?