Chương 39: 39
Xế chiều hôm đó, Trình Mực Lăng và Thanh Thử cùng đi đón Tiểu Viễn.
Cách cánh cửa sắt lớn, hai người thấy Tiểu Viễn vừa nói vừa cười cùng cô bé bên cạnh.
Thanh Thử lắc đầu một cái, "Di truyền thật là đáng sợ. Khi còn nhỏ anh trai em cũng giống y như vậy."
Trình Mực Lăng bật cười, lôi kéo tay cô, đi tới. Tiểu Viễn vẫn không nhìn thấy bọn họ, ngược lại người giáo viên gọi, "Tiểu Viễn ——"
"Tiểu Viễn, ba mẹ cậu tới đón cậu kìa." Người bạn nhỏ trong lớp hô.
Tiểu Viễn xoay người, "Đó không phải là ba mẹ tớ, là cô dượng tớ." Nói xong cũng chạy ra ngoài.
"Dượng, dượng tới đón cháu sao."
Trình Mực Lăng bế cậu lên, "Cô cũng tới."
Tiểu Viễn ôm cổ anh, không nói lời nào.
Trình Mực Lăng vỗ vỗ mông cậu bé, "Tại sao không nói chuyện? Không phải là cháu vẫn nhớ cô sao?"
"Tiểu Viễn, cô có mang theo bánh ngọt cháu thích ăn đấy——" Giờ đây Thanh Thử đã lĩnh ngộ được sự bướng bỉnh của cậu bé.
Tiểu Viễn giương mắt nhìn cô một chút, "Được rồi, nể mặt dượng, cháu tha thứ cho cô. Cô, về sau cô không thể lại lén lút chạy ra ngoài chơi nữa."
Thanh Thử gật đầu liên tục, "Không dám."
"Thật." Thanh Thử bảo đảm, "Cô sợ sau này Tiểu Viễn không thèm để ý cô nữa."
Vẻ mặt Tiểu Viễn miễn cưỡng, "Chuyện này tới đây coi như xong, cháu tha thứ cho cô."
Thanh Thử hôn cậu nhóc một cái, "Tiểu tử thúi cũng thật là sĩ diện."
Các vị phụ huynh tới đón con mình ở chung quanh nhìn thấy bọn họ, có người nói, "Nhìn một nhà ba người này, thật là ưa nhìn. Ba mẹ còn trẻ như vậy."
Trình Mực Lăng nghe được, khóe miệng tràn ra nụ cười, có thể tưởng tượng ra cảnh tượng nhiều năm sau anh và Thanh Thử cùng đi đón con họ.
*****
Hai ngày sau Trình lão gia tỉnh lại, chuyển từ phòng ICU sang phòng bệnh bình thường. Cuối cùng thì người nhà họ Trình cũng thở phào một hơi.
Thanh Thử lại trở về tòa soạn tiếp tục đi làm, Chu Mật nhìn thấy cô là tức giận tới muốn nghiến răng, không khách khí chút nào liên tiếp quăng pháo, "Cô đi đã đâu? Bản thảo không thèm nộp, cô thật là! Thanh Thử, cô cũng quá nông nổi đi! Cô có biết là chúng tôi đều sắp chết vì bị làm phiền hay không?"
Thanh Thử liên tiếp xin tha thứ, "Sếp Chu, sẽ không có lần sau đâu. Bây giờ tôi nộp thêm hai chương nữa có được không?"
Chu Mật hừ một tiếng, "Thật không biết phải nói cô thế nào nữa?" Chu Mật đột nhiên có ý nghĩ, ban đầu thuyết phục Thanh Thử đến tòa soạn, không biết có đúng hay không. Thanh Thử là một người ưa tự do.
Lúc Lý Dục Bạch từ phòng làm việc đi ra ngoài, trông thấy cô, liền ồ lên một tiếng, "Cô đã trở về? Nhanh như vậy? Hòa hảo với Mực Lăng rồi hả ?" Anh ta nói bâng quơ.
Bạn thấy sao?