Ngay sau đó Tiêu Thanh Dương gọi điện cho Trình Mực Lăng, từ giọng nói của Trình Mực Lăng thì anh hiểu rằng, giữa hai người đã có vấn đề. Quả nhiên anh đoán đúng, có thể tưởng tượng Trình Mực Lăng bị tức giận tới mức nào.
Tiêu Thanh Dương vuốt vuốt khóe mắt chua xót, "Cho nó chút thời gian đi, chuyện của Nguyên Lê vẫn là nút thắt trong lòng nó."
"Tôi hiểu rõ, cho nên khi bắt đầu tôi mới không nói cho cô ấy biết tôi quen với Tống Nguyên Lê, nếu không cô ấy nhất định sẽ không chịu tiếp xúc nhiều với tôi."
"Đúng vậy đấy. Em gái tôi thật sự quá mâu thuẫn, nhưng tôi tin tưởng trong lòng nó chắc chắn có cậu. Lần trước gặp mặt, tôi đã thấy được. Nó rất hồi hộp, nó lo rằng tôi sẽ không thích cậu."
Trình Mực Lăng hơi cong môi một cái,"Có lẽ chính cô ấy cũng không biết rõ lòng mình."
Tiêu Thanh Dương trầm ngâm nói, “Chuyện của Nguyên Lê, nó vẫn một mực tự trách mình. Mấy năm nay nó cũng không được dễ chịu. Nói ‘tâm tàn ý lạnh’ để miêu tả cũng chẳng sai, nhưng kể từ sau khi cậu xuất hiện, Thanh Thử trở nên có thần thái, có sức sống. Mặc dù nó không nói gì, nhưng tôi vẫn nhìn ra được. Nó để ý cậu." Tiêu Thanh Dương nhớ tới điều gì, “Cậu đã gặp qua Đường Linh chưa?"
Trình Mực Lăng đáp một tiếng.
"Thanh Thử và Đường Linh vẫn là bạn học cùng lớp, tình như chị em, chỉ là tâm lý của mấy cô bé có lúc quả thật rất kỳ quái. Đường Linh là một cô gái rất có chí tiến thủ, cô ta hâm mộ Thanh Thử nhưng cũng ghen tỵ với Thanh Thử, rất mâu thuẫn. Khi đó, hai người bọn họ cộng thêm Tống Nguyên Lê tạo thành một tổ học tập nhỏ. Chủ nhật sẽ đến nhà tôi học bài, tôi thấy được, Đường Linh có tình cảm không bình thường với Tống Nguyên Lê, có điều Đường Linh giấu giếm cũng giỏi, vẫn luôn không để cho hai người kia phát hiện ra, cho đến khi Tống Nguyên Lê qua đời, Đường Linh và Thanh Thử mới trở mặt với nhau. Thật ra thì hai cô gái đều rất ngốc nghếch, bọn họ không hề biết tình cảm của Tống Nguyên Lê." Tiêu Thanh Dương buồn bã nói, "Thanh Thử vẫn luôn cảm thấy Tống Nguyên Lê đối với nó bằng tình yêu nam nữ, tôi vẫn không dám nói chân tướng cho nó biết. Tôi sợ nó không chấp nhận được. Thật ra thì, chắc một lúc nào đó cũng phải dằn lòng mà nói cho nó biết thôi, nha đầu ngốc, vì một người không yêu nó mà nó muốn bức mình thành cái dạng gì chứ?"
Cuộc trò chuyện một lần rơi vào trầm mặc, một hồi lâu, Tiêu Thanh Dương mở miệng lần nữa, "Mực Lăng, hãy cố gắng lên." Ai bảo cậu cố tình thích nó.
Nếu như nói, Tống Nguyên Lê là khổ nạn của Thanh Thử, thì nó lại là khoản nợ của cậu.
Tiêu Thanh Dương cũng rất bất đắc dĩ, việc anh có thể làm không nhiều lắm. Chỉ có thể đả động bằng chút ít thông tin.
"Anh yên tâm." Anh phấn chấn nói ba chữ.
Mưa to tạnh đi, không lâu, mặt trời lại ló ra. Sau cơn mưa, Ô Trấn yên tĩnh hơn một phần.
Thanh Thử lang thang không có mục đích trong Ô Trấn, không biết đi bao lâu, sau bèn tìm một quán cơm, tùy ý gọi một tô mì. Lúc ấy trong tiệm có khá nhiều người, cô liền ngồi chung một bàn với người khác.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?