Bọn họ đều nói, Trình Mực Lăng thích cô, thế nhưng về việc thích có dụng tâm, rốt cuộc xuất phát từ mục đích gì, Thanh Thử hoàn toàn mờ mịt.
Ánh mắt Trình Mực Lăng yên lặng, vẫn duy trì động tác không thay đổi. Không có ai nhìn mà biết được đến cùng thì anh đang suy nghĩ gì.
Quán ăn yên tĩnh, thực khách ra vào, hai người yên lặng chờ đợi chân tướng sắp tới.
Trình Mực Lăng làm sao quen với Tống Nguyên Lê?
Đó là trong một buổi hoạt động do hội sinh viên người Hoa tổ chức —— triển lãm ảnh. Anh bị bạn học lôi tới, vốn tưởng rằng đó chỉ là một hoạt động triển lãm bình thường thôi, nhưng không ngờ tác phẩm của Tống Nguyên Lê, thu hút rất nhiều người dừng chân.
Sau đó, nhờ bạn học giới thiệu, anh và Tống Nguyên Lê quen nhau, cùng đến từ thành phố S, đều nỗ lực học về thương mại, Tống Nguyên Lê vừa mới tới trường học đã bắt đầu nổi tiếng. Trình Mực Lăng nhiều hơn Tống Nguyên Lê mấy tuổi, anh cũng nhận thấy, người đàn em này thật sự là tài hoa hơn người.
Lần đầu tiên Trình Mực Lăng biết đến Thanh Thử là ở lễ Giáng Sinh năm đó. Trời đổ tuyết rất lớn, tuyết dày tới mấy thước (1 thước TQ = 23 cm – Google), con đường bị kẹt, đi lại rất khó khăn.
Hoạt động buổi tối hôm đó vẫn rất náo nhiệt.
Lúc muộn Tống Nguyên Lê mới chạy từ phòng thí nghiệm tới, chào hỏi bọn họ xong, liền tìm một cái góc nhỏ ngồi xuống.
Trình Mực Lăng ngồi đối diện cậu ta, Tống Nguyên Lê không để ý đến anh. Anh thấy cậu ta gọi điện thoại, vẻ mặt cưng chiều, "Lễ Nô-en vui vẻ nhé, đêm nay bọn tớ có một bữa tiệc mừng lễ Nô-en, ừ, rất ý nghĩa. Được - mùa xuân sang năm tớ sẽ quay trở về." Trình Mực Lăng kinh ngạc, Tống Nguyên Lê luôn luôn lạnh nhạt, thì ra là còn có một mặt như thế này nữa.
Những người khác cũng phát hiện Tống Nguyên Lê, thỉnh thoảng dụ dỗ ."Nguyên Lê gọi điện thoại cho bạn gái à?"
Tống Nguyên Lê cúp điện thoại, cười một tiếng, "Không phải là bạn gái của tôi đâu." 18 tuổi, tướng mạo cậu ta lại tuấn tú như thế, bọn con trai ở đó không chịu tin.
Cậu ta uống một ly thức uống nóng rồi nói, "Chúng tôi lớn lên với nhau từ nhỏ."
"Ồ, thanh mai trúc mã a, vậy càng tốt."
Tống Nguyên Lê lắc đầu một cái, "Tình cảm của chúng tôi rất tốt, nhưng không giống như mọi người nghĩ đâu."
"Làm sao vậy được? Nguyên Lê có ảnh không?" Bọn con trai nói xong liền giật lấy điện thoại của Tống Nguyên Lê.
"Là cái này sao?" Tất cả mọi người có chút kích động.
Tống Nguyên Nê ngước mắt nhìn, "Không phải."
"Thế đây là ai ?" Mọi người tò mò.
"Em của một người bạn." Trong tấm ảnh, hai người mặc đồng phục học sinh giống nhau, đứng ở cổng trường trung học, cô bé nhìn vào màn hình tay tạo dáng chữ v, nụ cười ngọt ngào. Tống Nguyên Lê đứng bên cạnh cô, cao hơn cô bé một cái đầu, khóe miệng cậu ta treo nụ cười rất khẽ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?