Tôn Viêm Viêm khô khốc cười hai tiếng, "Chúng ta đi vào nhà trước, xem cô ấy có nhắn lại cái gì không." Cô cầm chìa khóa mở cửa.
Mới có mấy tiếng đồng hồ, trong lúc bất chợt trong đầu Trình Mực Lăng có mấy phần hối hận. Đêm qua anh không nên đi . Biết rõ cô có tâm sự, anh nên ở lại mới đúng.
Tôn Viêm Viêm nhìn quanh một vòng, không phát hiện gì cả. Tôn Viêm Viêm nhìn Trình Mực Lăng đang đứng trong phòng khách, có một ý nghĩ thoáng qua cô bèn mở miệng, "Thanh Thử người này luôn như vậy đấy, muốn đi nơi nào có lúc chỉ một tiếng nói đi là đi luôn, anh phải quen dần đi." Nói xong cô cảm thấymình ăn nói vụng về quá, lại giải thích, "Về sau anh phải quản lý cô ấy cho tốt vào. Cái gì "Nói đi là đi du lịch" , thật là cần đánh đòn."
Tiểu Viễn nghe được, bất mãn hừ một tiếng, "Cô thật là dối trá, dám lén chạy ra ngoài chơi, không cho cháu đi cùng."
Tôn Viêm Viêm sờ đầu nó một cái, "Chúng ta đi ăn sáng đã, đói chết mất."
"Được." Nhắc tới ăn, Tiểu Viễn liền vui vẻ.
Một mình Trình Mực Lăng ngồi trên ghế sa lon, anh nhìn thấy hộp thuốc dưới bàn trà, bèn lấy ra nhìn, mặt của anh đen đi, lúc trước đâu có thấy một hộp thuốc ngủ nào.
Tôn Viêm Viêm vừa ăn vừa nhìn Trình Mực Lăng, thấy sắc mặt anh càng ngày càng kém, cô cảm thấy mình nên tẩu vi thượng kế (Tẩu vi thượng kế: Kế số 36 trong 36 kế của binh pháp tôn tử; ý là: bỏ chạy là thượng sách), vội vã nuốt một miếng thịt hun khói, cô đứng dậy nói, "Cái đó, em phải đi về đây. Ngày mồng 9 tháng 1, em phải báo cáo với công ty. Có cơ hội thì nói chuyện sau nhé, hẹn gặp lại." Lúc nói hết lời, người đãđến cửa.
"Viêm Viêm ——" Trình Mực Lăng kêu tên cô.
"Chuyện gì vậy?" Tôn Viêm Viêm nuốt nước miếng một cái.
"Mấy ngày nay làm phiền cô chăm sóc Tiểu Viễn một chút." Trình Mực Lăng suy nghĩ một chút, vẫn nên giao Tiểu Viễn cho cô chăm sóc.
Tôn Viêm Viêm nhìn Tiểu Viễn một chút, ngược lại không có vấn đề gì."Tiểu Viễn có đồng ý không?"
Tiểu Viễn trố mắt nhìn Trình Mực Lăng, "Dượng, dượng là muốn đi tìm cô sao? Không đưa cháu theo sao?" Gương mặt cậu bé không vui.
Trình Mực Lăng cũng không giấu giếm, "Dượng phải đi tìm cô, nhưng mà, lần này không phải đi chơi. Chúng ta có chuyện người lớn phải giải quyết, chờ lần sau, nhất định dượng sẽ đưa Tiểu Viễn đi chơi."
Tiểu Viễn nhún nhún vai, "Dượng, cháu tin lời dượng, cháu không tin lời cô nữa, cháu sẽ ở nhà dì Viêm Viêm, nhưng dượng phải về sơm sớm đón cháu nhé."
Trình Mực Lăng gật đầu một cái, rồi giao phó mấy câu với Tôn Viêm Viêm."Viêm Viêm, cám ơn cô."
Tôn Viêm Viêm xua xua tay, "Không có gì, không có gì, vậy em và Tiểu Viễn đi về đây. Chúc anh nhanh tìm được Thanh Thử." Lúc gần đi, cô đem bữa sáng Trình Mực Lăng mua về mang đi hơn nửa.
Tôn Viêm Viêm và Tiểu Viễn ngồi ở khuôn viên dưới tòa nhà ăn bữa ăn sáng.
Tiểu Viễn không hiểu, “Tại sao chúng ta không ăn trong nhà?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?