🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 30: 30

Đúng, đã năm năm rồi, cô chưa từng nhìn lại ảnh của anh. Thanh Thử kinh ngạc nhìn người đang đứng ở đàng kia.

Đường Linh từng bước từng bước đi tới,"Những năm này cậu có từng nhớ tới anh ấy sao?" Mỗi một chữ cô ta chất vấn giống như một thanh đao sắc bén đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng của Thanh Thử.

Thanh Thử cắn chặt môi, mùi máu tươi đã vọt tới cổ họng. Sao có thể chưa từng nhớ? Lúc đầu, trắng đêm cô không thể đi vào giấc ngủ, tóc rụng rất nhiều. Sau đó chỉ có dùng tới thuốc ngủ mới ngủ được.

Nhớ tới anh sẽ chôn vùi hết mọi đường sống của cô, hết sức khống chế mình không nghĩ tới nữa, cô sợ mình nhớ lại nhiều thêm một phần, dũng khí sẽ ít đi một phần.

Thanh Thử không nói gì, chỉ là kinh ngạc vươn tay, muốn đi chạm tới một người trong tấm ảnh.

Đường Linh một phát tóm lấy cánh tay cô, "Cần gì giả bộ tình thâm như vậy chứ? Cô đã quên mất anh ấy! Cô đã từ bỏ anh ấy! Cô cắt mái tóc dài đã nuôi vì anh ấy, cô đã có Trình Mực Lăng."

Thanh Thử dùng lực muốn ngăn tay cô ta,"Đường Linh, bỏ ra."

Vẻ mặt Đường Linh mỉa mai,"Thời gian thật là một liều thuốc tốt. Thời gian 5 năm, thật có thể để cho tất cả bắt đầu lần nữa, có thể để người ta quên đi sống chết, quên đi những thâm tình đã trải qua. Tôi thật sự tò mò, cô đã thật sự buông xuống, hay là bởi vì đôi mắt của anh ta giống mắt anh ấy?" Cô ta nặng nề gào lên một câu.

Đôi mắt kia giống anh ——

Tim Thanh Thử đau đớn một hồi, ngực trào lên rất nhiều lời muốn nói, nhưng cô không nói ra bất kỳ điều gì, cô nhìn Đường Linh, đôi gò má xinh đẹp lúc này tất cả đều là khổ sở, cô không đành lòng nên đưa mắt nhìn xuống đất.

Không thể yên ổn, chỉ mình cô có thể hiểu.

Cô nhấc đôi chân nặng trịch, xoay người.

"Thanh Thử, cô có nhớ Nguyên Lê từng nói gì không?"

Bước chân Thanh Thử cứng đờ, cô đưa lưng về phía cô ta, cô nhắm lại mắt, vẻ mặt thấu hiểu tràn đầy khổ sở.

"Nguyên Lê nói anh ấy muốn cùng cô đi khắp chân trời góc bể, ngắm hết sông núi thơ mộng. Lời hứa của anh ấy đã sớm trở thành mây khói cùng với tính mạng anh." Đường Linh nở nụ cười, tiếng cười thê lương sầu thảm.

Thanh Thử nhấc chân tiếp tục đi về phía trước.

"Ha ha, cô đều quên hết rồi đúng không? Tiêu Thanh Thử, cô vẫn vô tâm vô tính y như trước đây." Đường Linh gần như điên cuồng, có lẽ đây cũng là sự lên án cô ta vẫn cất giấu từ nhiều năm nay, "Cô có từng yêu anh ấy sao?"

Thanh Thử cắn môi, sắc mặt trắng bệch không có chút máu. Cô mờ mịt nhìn về phía trước, ánh đèn sáng rỡ, mông lung trống rỗng. Hai chân giống như giẫm ở trên bông, vô lực bước đi.

"Đường Linh, tôi đi về trước đây." Rốt cuộc khó khăn nói ra những lời này.

Trình Mực Lăng thấy cô nửa ngày không trở lại, tới đây tìm cô, nửa đường gặp phải Lục Nam.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...