🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 3: 3

Hôm sau, Thanh Thử đi thăm Viêm Viêm. Sắc mặt ba mẹ Viêm Viêm vốn đang u ám sau khi nhìn thấy cô liền biến thành nhẹ nhõm, “Thanh Thử đến đấy à.”

“Chú dì, cháu có mua ít trái cây Viêm Viêm thích ăn.”

“Không cho nó ăn, con nha đầu này làm ồn quá.” Ba Viêm Viêm phiền lòng nói.

Thanh Thử cười cười, nhìn Viêm Viêm. Viêm Viêm đang trùm kín chăn. Mẹ Tôn đánh mông cô ấy một cái, “Thanh Thử đến đấy.”

Tôn Viêm Viêm kì kèo mè nheo, Thanh Thử kéo chăn ra. Tôn Viêm Viêm cong cong khóe miệng với cô, “Ba mẹ, con có chuyện muốn nói với Thanh Thử, hai người đi làm thủ tục xuất viện đi.”

Mẹ Tôn gật đầu một cái, “Lão Tôn, chúng ta ra ngoài đi.”

“Cảm ơn cậu.” Tôn Viêm Viêm nặng nề nói.

Thanh Thử ngồi một bên cầm một quả chuối tiêu, bóc chầm chậm.

“Tối qua tớ thật là hồ đồ.” Giọng Viêm Viêm khàn khàn.

Thanh Thử đưa quả chuối tiêu cho cô ấy, “Ăn chuối tiêu đi, nuốt trôi uất ức, sau này đừng hồ đồ như vậy nữa là được.”

Viêm Viêm bật cười, “Thanh Thử, cậu là ánh mặt trời của cuộc đời tớ.”

Thanh Thử giật giật khóe miệng, “Chua phát khiếp!”

“Ờ đúng rồi, ân nhân cứu mạng tớ đâu rồi? Tớ muốn gặp mặt cảm ơn anh ấy, anh ấy chính là cha mẹ tái sinh của tớ.” Viêm Viêm dài giọng, “Tối qua nếu không có anh ấy nhanh tay nhanh mắt thì tớ đã đi đời nhà ma rồi.”

Thấy cô ấy có thể nói ra những lời như vậy, Thanh Thử cũng thở phào nhẹ nhõm. “Anh ấy là hàng xóm mới, ở tầng trên.”

“À há…., hàng xóm có chất lượng đấy, Thanh Thử cậu cố lên!”

“Hàng xóm thôi mà.”

“Thôi đê, tớ chẳng tin đâu, tớ nghĩ lại hết thảy chuyện tối qua, chỉ có ba chữ để hình dung thôi, có…gian…tình.”

Thanh Thử lại bóc một quả chuối khác cho cô ấy, “Không thể nào đâu.” Cô nhẹ giọng nói.

******

Buổi trưa nhận được tin nhắn của Chu Mật, lấy được chỗ tiền lương này cũng khó khăn phết đây. “Tháng bảy đến làm nhé, chỗ tôi hiện đang rất thiếu người.”

Thanh Thử suy nghĩ một lát, “Tôi chỉ đến được vào lúc cuối tháng.”

“Được, cô đến là tốt rồi, tiền công tôi cũng đã trao đổi với sếp, không ít hơn trước kia đâu.”

Thanh Thử không nói gì nữa.

Buổi tối, cô đi ăn cơm bên ngoài về, thấy Trình Mực Lăng đang đợi ở tầng dưới.

“Tay em___”

“Tay anh___”

Hai người cùng lúc cất lời, ngay sau đó nhìn nhau cười một tiếng.

Trình Mực Lăng đặt một tay lên cánh tay còn lại, “Tốt lắm, còn em?”

“Em cũng thế.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...