Thanh Thử có thói quen ăn cơm một mình, lúc ăn cơm Trình Mực Lăng cũng không thích nói chuyện, từ khi hai người cùng nhau ăn cơm, thình thoảng có nói chuyện vài câu. Sau lại có thêm Tiểu Viễn gia nhập, ba người ăn cơm sôi nổi hơn rất nhiều.
Nhưng hôm nay có Phùng Tố đến, khiến hương vị bữa cơm tối này trở nên có mấy phần khó tả.
Tiểu Viễn nhìn trái ngó phải một chút, trong lòng cảm thấy kỳ quái, sao mà cô cùng dượng đều không nói chuyện, hơn nữa cũng không chiêu đãi khách. Thật là không lịch sự gì cả.
Cậu chàng hơi gượng gạo gắp một miếng thịt nạc,"Bà, ăn thịt thịt đi ạ." Quay đầu trừng mắt nhìn Thanh Thử và Trình Mực Lăng đang im lặng, nhìn đi, cháu lịch sự lắm đó!
Rốt cuộc Trình Mực Lăng cũng mở miệng, "Mẹ, như thế nào, khẩu vị giống ngài chứ ạ?"
Phùng Tố nhìn thịt trong bát mình, lại nhìn Tiểu Viễn một chút, dáng dấp cậu nhóc này thật vô cùng dễ thương."Không tệ, rất nhạt."
"Thanh Thử cũng giống mẹ, đều ăn nhạt."
Thanh Thử liếc anh một cái, ý là đủ rồi Trình Mực Lăng, đừng nói nữa.
Phùng Tố quan sát Thanh Thử, "Ăn nhạt tốt cho cơ thể chúng ta." Bà nói cho có, nghĩ thầm, anh tưởng bây giờ anh dùng vài ba lời là có thể khiến tôi hết tức giận sao?
"Năm nay Tiểu Viễn mấy tuổi rồi?" Bà đổi đề tài.
Tiểu Viễn giơ tay lên, "Bà, cháu sáu tuổi, sáu tuổi rồi." Nói tiếng Trung không được lưu loát, vào lúc này cậu bé rất cuống.
"Đừng nóng vội, cứ nói chậm thôi. Nói tiếng Anh bà cũng hiểu được." Phùng Tố trìu mến nhìn cậu bé.
Tiểu Viễn ngượng ngùng, "Cháu đang học tiếng Trung, rất nhanh là cháu sẽ có thể nói trôi chảy. Bây giờ cháu đã biết hát tiếng Trung rồi."
"Ồ, thế hát thử cho bà nghe xem nào."
Tiểu Viễn hắng giọng một cái, "Hai con cọp, hai con cọp, chạy trốn mau, chạy trốn mau, một con không có lỗ tai, một con không có đuôi, chạy nhanh, chạy trốn mau."
"Sao bài hát này không giống với lúc trước chúng ta hay hát nhỉ?"
Trình Mực Lăng cười nói, "Đây là phiên bản mới nhất."
Phùng Tố ồ một tiếng, "Không tệ không tệ. Tiểu Viễn lớn lên ở đâu?"
"Nước Mĩ ạ." Tiểu Viễn cao giọng nói, “Cháu ở Newyork."
"Nước Mĩ sao." Phùng Tố như nghĩ tới cái gì, sáu tuổi, nước Mĩ. Khi đó Mực Lăng cũng ở Mĩ đấy. Chẳng lẽ —— ánh mắt bà trầm xuống. Bà vừa nghĩ tới một khả năng, nếu không thì tại sao, mấy năm nay con trai vẫn không chịu nói chuyện yêu đương gì, tự dưng bây giờ lại nảy sinh chuyện yêu đương.
Phùng Tố nghĩ sâu xa, nhìn chằm chằm Tiểu Viễn, càng lúc càng nhìn kỹ hơn.
Thanh Thử không hiểu bèn đá đá chân Trình Mực Lăng dưới gầm bàn, đương nhiên là Trình Mực Lăng biết mẹ mình đang tưởng tượng ra những gì. Nhưng anh cũng lười giải thích.
Anh không nói câu nào làm cho Phùng Tố nỏng nảy trong lòng.
Ăn cơm xong, Phùng Tố nhìn hai người ăn ý thu dọn bàn ăn, rửa bát, không khỏi bùi ngùi, đứa con trai này cuối cùng cũng có vẻ nhiễm khói lửa nhân gian.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?