Đường Linh vén vén tóc, "Thứ bảy tuần này đến nhà tôi ngồi một chút, có thì giờ rảnh không?"
Trời ạ, thứ bảy tuần này là ngày 26 tháng 8, Thanh Thử nhớ ra là sinh nhật Đường Linh.
"Được, tôi sẽ tới." Thanh Thử trả lời.
Đường Linh cười cười, đứng dậy, "Thật ra thì tôi thấy rất là tò mò với người kia của cô."
Mặt mày Thanh Thử bình thản, thản nhiên đón lấy ánh mắt cô ta, “Tôi sẽ đến cùng anh ấy."
"Tôi chờ cô, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ vào di động cho cô. Tôi còn có chút việc, đi trước." Sau khi Đường Linh đi, một mình Thanh Thử ngồi ở đó.
Tất cả chung quanh dường như đều không liên quan tới cô, đôi mắt tối tăm trống rỗng nhìn về phía trước.
Những người khác đi qua không khỏi ngước nhìn cô mấy lần, một người con gái xinh đẹp như vậy, nhưng nét mặt lại làm cho người ta muốn tới an ủi.
Cho đến khi một vị khách không mời mà tới cắt đứt dòng im lặng này.
Thanh Thử nhanh chóng thu hồi dòng suy nghĩ của mình, cô hơi nhăn mày."Sao anh ở đây?"
Lục Kiều nhíu mày,"Tôi và một người bạn đang nói chuyện." Anh ta nghiêng đầu nhìn về phía một nguời đàn ông ngồi đàng kia.
Thanh Thử dõi theo ánh mắt anh ta, người đàn ông kia cũng nhìn cô, giơ cái ly nghiêng đầu một cái.
Lục Kiều mở miệng, "Sắc mặt cô không tốt lắm, hay là tới bệnh viện khám một chút”. Lúc anh ta bước vào liền thấy một mình cô ngồi ngơ ngác ở đó, vẻ mặt ấy làm anh ta thấy thắc mắc.
Thanh Thử giật nhẹ khóe miệng, "Đa tạ Lục tiên sinh đã quan tâm, tôi không sao cả. Tôi không quấy rầy anh nữa, tôi còn có việc, về trước."
"Chờ một chút." Gương mặt Lục Kiều bất chợt lạnh xuống, “Hình như cô hiểu lầm tôi điều gì rồi thì phải?"
"Lục tiên sinh, ngài hiểu lầm rồi, tôi và anh vốn không quen biết, mới gặp nhau có ba lần, sao lại có hiểu lầm được." Lời nói chẳng chút gấp gáp, vừa mở miệng đã té một chậu nước lạnh vào lòng Lục Kiều.
"Thật sao?" Anh ta hỏi ngược lại, "Tôi biết một người, có cái tên rất giống cô, anh ấy tên là Tiêu Thanh Dương, không biết có quan hệ gì với cô?"
Đôi mắt Thanh Thử khẽ động, "Lục tiên sinh đã biết rồi, còn hỏi làm gì."
Lục Kiều chưa từng bị ai đối xử lạnh lùng như vậy, nhất thời dở khóc dở cười.
Sau khi Thanh Thử đi, anh ta trở lại chỗ ngồi lúc trước.
Bạn anh ta trêu ghẹo nói, "Xem ra sức quyến rũ của Lục thiếu chúng ta không còn được như trước nữa."
Lục Kiều cười lạnh, "Cô ta là em gái Tiêu Thanh Dương."
"Không thể nào. Tớ nghe nói, Tiêu Thanh Dương rất chi là thương yêu em gái, cậu không sợ Tiêu Thanh Dương trở mặt với cậu à."
Lục Kiều không để ý mấy, trong lòng suy nghĩ tại sao Thanh Thử lại có thành kiến quá nặng với mình như vậy, hôm nào đó nhất định phải giải thích thật tốt mới được.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?