🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 25: 25

Cuộc gặp gỡ của hai người đàn ông kết thúc mỹ mãn.

Tiểu Viễn ăn no tới mức tức bụng, bụng nhỏ phình cả lên. Lúc về lười không chịu đi bộ, khó có dịp đòi hỏi hai nhân vật lớn bế bồng.

Trình Mực Lăng khom lưng cẩn thận ôm lấy cậu bé, Tiểu Viễn vòng tay quanh cổ anh.

Tiêu Thanh Dương bất đắc dĩ lắc đầu một cái,"Duyên phận, cái thứ này có lúc thật rất kỳ diệu." Con trai anh, trừ người nhà, vốn không thích thân cận với người ngoài, ngược lại rất thích thân mật với Trình Mực Lăng.

"Anh, có phải là anh ghen tỵ hay không?" Thanh Thử trêu ghẹo.

Tiêu Thanh Dương tức giận trợn mắt nhìn cô một cái,"Đồ sói mắt trắng, bây giờ trong lòng anh đang là không thoải mái đây. Đứa em gái anh đây bảo vệ suốt 23 năm trời sắp bị một tên đàn ông khác cướp mất."

Trong khoảnh khắc Thanh Thử không nói gì, bước nhanh về phía trước.

Tiểu Viễn ở phía trước phất tay một cái,"Cô, nhanh lên một chút."

Trông cứ như là một nhà ba người, còn Tiêu Thanh Dương anh là một người ngoài.

Tiêu Thanh Dương nhìn con trai, dặn dò,"Lần tới gặp cô, mà vẫn không nói được tiếng Trung, thì phải trở về Thành phố D với bố."

Hai tay Tiểu Viễn vòng chặt quanh cổ Trình Mực Lăng, "Nói rất hay, nói rất hay." Thật ra thì cậu nhóc này muốn ở lại chỗ Thanh Thử một đêm, nó sẽ có thể được đi chơi.

Tiêu Thanh Dương mở đôi cánh tay, ôm lấy Thanh Thử, mặc dù biết về sau cũng sẽ thường xuyên gặp mặt, nhưng dường như đã có cái gì đó không giống nữa.

Thanh Thử tựa vào đầu vai anh, nhẹ giọng nói, "Anh, em đều hiểu cả."

Tiêu Thanh Dương vỗ vỗ sống lưng cô, "Ừ."

Tiểu Viễn chia tay ba mình, một chút lưu luyến cũng không có, vui mừng vẫy tay nói gặp lại với Tiêu Thanh Dương, hưng phấn đi về với Thanh Thử.

Sau khi về đến nhà, Thanh Thử thấy thời gian không còn sớm, liền đưa cậu bé đi rửa mặt, dỗ cậu bé ngủ. Nhìn chung, Tiểu Viễn là một đứa bé rất dễ chịu.

Đợi đến lúc cô xong xuôi hết, Trình Mực Lăng vẫn đang ngồi trong phòng khách nhà cô.

Anh ngoắc ngoắc tay với cô, Thanh Thử ngồi xuống bên cạnh anh, "Tiểu Viễn ngủ rồi?"

"Ừ, nghe đọc xong một câu truyện liền ngủ mất rồi."

Trình Mực Lăng cười khẽ, "Lúc nào thì bố mẹ em về nước?"

Thanh Thử có chút mệt mỏi rã rời, lúc này là lúc không phòng bị, "Ơ! Vừa mới gặp anh trai em xong đã muốn gặp bố mẹ em sao? Có phải là nhanh quá không?"

Đầu tiên Trình Mực Lăng sững sờ, ngay sau đó vươn tay ôm cô vào trong ngực, "Thanh Thử, đề nghị của em không tệ. Vừa rồi anh chỉ đơn giản là muốn hỏi thăm lịch trình của hai bác một chút thôi."

Thanh Thử nhắm mắt lại, ngáp một cái, "Buồn ngủ quá đi, anh cũng về nhà ngủ sớm đi."

Trình Mực Lăng nghiêng người về phía trước, "Nếu không chúng ta cùng nhau đi Mĩ một chuyến, anh nói với bác trai bác gái sớm một chút —— cầu hôn." Anh chậm rãi tới gần cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...