🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 24: 24

Ngày hôm sau tới tòa soạn đi làm, Thanh Thử có chút khốn đốn mệt mỏi, tối qua cô hơi bị mất ngủ.

Chu Mật tưởng là cô thức đêm viết bản thảo, cảm động bưng trà dâng nước: “Cô không cần cố quá đâu, giữa tháng sau giao bài cho tôi là được."

Thanh Thử ngáp một cái, thuận tay sửa lại tóc một chút.

Chu Mật tinh mắt nhìn thấy gì đó,"Đừng động!"

"Sao thế?" Thanh Thử nghi ngờ,"Tóc tôi làm sao à?"

Sắc mặt Chu Mật nghiêm trọng mà nhìn chằm chằm vào, từng chút từng chút vạch tóc cô ra, sau khi xác nhận lại mấy vết bầm tím, anh ta vui sướng cười xấu xa, "Thì ra là tôi hiểu lầm, không phải là cô viết bản thảo a! Nói mau, thằng cha kia là ai?"

Thanh Thử thẹn thùng, liên tiếp tránh ra ma trảo của anh ta,"Lúc trước giằng co bình cứu hỏa để lại." (Chỗ “Bình cứu hỏa” trong convert là “bạt hỏa quán”, hix hix mình chém đấy vì chỗ này mình không biết nên edit thế nào.)

"Ừ ——" Chu Mật lên giọng, “Tôi mà nhìn nhầm ư? Thanh Thử, chúng ta quen biết bao lâu rồi? Có bao giờ mà cô giằng co thứ gì sao? Bao giờ?"

Thanh Thử đối mặt với sự truy hỏi của anh ta, thật là ứng phó không nổi.

Thật may là, lúc này có người gọi, "Thanh Thử, có người tìm cô."

Thanh Thử vội vàng trốn tránh Chu Mật, thì ra là người đưa hoa.

"Tiêu tiểu thư, hoa của cô, xin hãy ký nhận."

Một bó hoa hồng xanh rất to.

Thanh Thử ký tên, vừa muốn nhìn thiệp, các đồng nghiệp đã nhô đầu ra, "Thanh Thử, bạn trai cô tặng hoa à."

Thanh Thử cười cười, mở thiệp ra nhìn, trên đó viết: nguyện dĩ Thanh Thử lưu, giám thử kiên trinh chất (Ý là: Nguyện vì Thanh Thử mà sa vào, hãy chứng cho lòng kiên trinh này).

Người gửi: Lục Kiều.

Lông mày cô nhăn lại, nghĩ tới người tối qua.

Chu Mật khoanh tay, "Dào ôi, còn muốn giả bộ với người khác, tôi xem cô có thể giả bộ tới khi nào."

Thanh Thử mở tấm thiệp trong lúc cầm hoa trở lại bàn làm việc.

Chu Mật cười trêu, "Cô bình tĩnh thật đấy. Cho tôi coi chút coi là ai nào?" Anh ta nhanh tay nhanh mắt đoạt lấy tấm thiệp, "Lục Kiều —— a, ơ không phải Trình tổng của chúng ta à?"

"Vị này cũng giàu học thức gớm, rất có lòng, cũng biết tới câu thơ này cơ đấy."

"Cẩn thận quá tải." Thanh Thử miễn cưỡng trả lời.

"Ơ, Lục Kiều, cái tên này hơi quen, tôi từng thấy qua rồi." Chu Mật lăn lộn trong giới xuất bản nhiều năm, chính trị, thương giới, văn giới đều có chút ít hiểu biết."Không phải là Lục Kiều của tập đoàn Văn Chính chứ."

Thanh Thử nhìn vẻ mặt Chu Mật liền hiểu rằng người tên Lục Kiều này không hề đơn giản.

Quả nhiên Chu Mật kích động đứng phắt lên, "Thanh Thử làm sao con cá lờn này lại rơi lên đầu cô?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...