Chương 22: 22
Đèn trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, cả căn phòng ấm áp.
Thanh Thử à một tiếng, "Có muốn uống chút nước không?"
Trình Mực Lăng bật cười, khàn giọng trả lời, "Không muốn." Tay anh từng chút từng chút vòng qua eo ếch của cô, từ từ xiết chặt.
Cơ thể Thanh Thử hơi cứng lại, không nhúc nhích.
Trình Mực Lăng nói bên tai cô,"Thả lỏng đi. Nếu không ngày mai eo em chắc chắn sẽ mỏi đấy."
Thanh Thử thẹn thùng, thả lỏng cơ thể, nhẹ nhàng tựa vào ngực anh."Không phải đã nói tối nay không trở lại sao?"
Trình Mực Lăng ừhm một tiếng,"Thấy nhớ em."
Ba chữ đơn giản cũng là lời tâm tình làm cảm động nhất, Thanh Thử hơi bai rối ngồi ở đàng kia. Dù có là tường đồng vách sắt đi nữa cũng không chống chọi được ngôn ngữ ấm áp như vậy.
Mặt mày Trình Mực Lăng hơi đổi, "Hôm nay anh đã gặp một người."
"Người nào?" Thanh Thử hồi hồn rất nhanh.
Trình Mực Lăng nhíu mày, "Ba Tiểu Viễn."
"A! Anh trai em! Anh ấy tới thành phố C rồi? Thế mà em không hề có một chút tin tức nào." Thanh Thử thì thào nói.
Trình Mực Lăng giơ tay lên vuốt vuốt ấn đường (chỗ giữa hai lông mày),"Vốn cứ tưởng là anh ấy đột kích tới kiểm tra, bây giờ ngẫm lại thì ra anh ấy tới đây để bàn chuyện làm ăn."
Trình Mực Lăng và Tiêu Thanh Dương ở toilet nhìn thấy nhau, chỉ gật đầu một cái. Hai người đàn ông ngầm hiểu lẫn nhau, còn phải đợi một trường hợp để chính thức gặp mặt.
Buổi tối hôm đó, Trình Mực Lăng mượn cớ say rượu không chịu trở về nhà mình. Đây là lần đầu tiên Thanh Thử đối mặt với người uống say.
"Em nhẫn tâm để anh ở nhà một mình sao?" Anh biết rằng đôi khi chỉ có thể dùng biện pháp vô lại như này với Thanh Thử ."Đầu anh đau quá."
Thanh Thử hết cách rồi, đành phải để cho anh ngủ ở phòng khách."Em đi lên cất đồ cho anh."
Trình Mực Lăng sờ sờ vâng trán chua xót, tối nay uống rượu không có phí công rồi.
Sáng ngày hôm sau, Trình Mực Lăng dậy sớm làm bữa sáng. Thanh Thử còn đang ngủ, đợi đến khi bữa sáng đã được chuẩn bị xong, Thanh Thử dậy vừa đúng .
Anh mặc đồ ngủ loay hoay trong nhà cô, Thanh Thử có chút không quen, Thanh Thử hoảng hốt nhìn anh. Anh đã rửa mặt, gương mặt nhẹ nhàng khoan khoái.
Trình Mực Lăng gọi cô, "Tới ăn sáng thôi."
Cháo hoa, trứng chiên, bữa ăn sáng rất bình thường, nhưng lại có ý vị khó nói.
Ăn sáng xong, hai người xuống lầu cùng nhau. Thanh Thử mặc một bộ váy đầm hoa nhỏ, Trình Mực Lăng mặc tây trang. Anh tới bãi đậu xe để lấy xe, Thanh Thử đứng một bên chờ anh.
Vừa khéo hàng xóm đi tản bộ thấy cô, "Nha đầu, đi làm à."
Thanh Thử chào hỏi."Vâng ạ."
Bạn thấy sao?