🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 21: 21

Tiểu Viễn quen thân với Trình Mực Lăng rất nhanh, Trình Mực Lăng lắp mô hình xe hơi với cậu bé, tình cảm của hai người lập tức đã gần gũi hơn.

Vẻ mặt cậu nhóc khâm phục, "Dượng, dượng thật lợi hại. So với ba cháu lợi hại, ba cháu toàn nói chúng ta ngu ngốc." Dù tiếng Trung kém tới thế nào, xưng hô ‘dượng’ này lại nói rất rõ ràng vang dội.

Trình Mực Lăng cười cười,"Thật sao?" Anh bắt đầu mong đợi nhanh chóng được gặp anh vợ.

Tiểu Viễn nhái giọng Tiêu Thanh Dương nói, "Ba cháu luôn nói như vầy này, Viên Hề, con mình thật thật đần."

Vẻ mặt Thanh Thử không nén được giận, gia giáo của thằng bé này đã bị rơi rụng hết.

"Mẹ cháu gọi là Viên Hề ——" Trình Mực Lăng nhớ lại cái tên này.

"Tên của cháu ghép từ họ của ba và họ của mẹ, cho nên gọi là Tiêu Viễn."

"Họ của ba và họ của mẹ." Anh như có điều suy nghĩ.

Thanh Thử bổ hoa quả xong mang tới, vừa lúc nghe được câu này.

Trình Mực Lăng quay đầu lại nói, "Tên của Tiểu Viễn nghe thật hay."

Thanh Thử oán thầm, có thể không để ý tới bọn họ không?

"Thanh Thử, họ của em nghe rất hay, tương lai dùng làm tên của đứa bé, sẽ là một cái tên không tệ đâu."

Thanh Thử thật thà thì thầm trong lòng —— Trình Tiêu, Trình Tiêu. Qua mấy giây, mặt hơi nóng, cô vội vàng thu hồi suy nghĩ, thật là đủ rồi.

Tiểu Viễn trong trẻo nói, "Dượng họ Trình, cô họ Tiêu, em trai nhỏ em gái nhỏ sẽ gọi là Trình Tiêu."

"Tiểu Viễn thật là thông minh." Sắc mặt Trình Mực Lăng ôn hòa, khen ngợi nói.

Thanh Thử quýnh lên, quay đầu nhìn Tiểu Viễn, "Tiểu Viễn, ăn trái cây đi!"

Tiểu Viễn nhấc chân đi tới, "Mẹ nói ăn nhiều trái cây sẽ thông minh hơn."

Trình Mực Lăng thong thả ung dung nói, “Anh nghĩ nghĩ, Trình Tiêu, cái tên này không hay lắm ——"

Thích hợp với con chúng ta. Anh nhìn cô, lời nói không nên nói quá đầy đủ, tóm lại cô hiểu là tốt rồi.

"Sao lại không hay?" Thanh Thử hỏi theo bản năng, hỏi xong liền hối hận.

Trình Mực Lăng dịu dàng nhìn cô, đáy mắt tràn sự mềm mại, "Nếu em thích thì anh cũng sẽ không ngại."

Thanh Thử vội vàng đổi chủ đề, "Ăn trái cây đi."

Trình Mực Lăng lững thững đi tới bên bàn trà, nụ cười kín đáo giấu trong đôi mắt, "Trùng tên mất rồi, có một nam minh tinh cũng mang cái tên này. Anh cần phải suy nghĩ cẩn thận lại!"

Thanh Thử cúi đầu không nói, nghiêm túc ăn trái cây cùng Tiểu Viễn, tán gẫu không nổi nữa.

Ngày thứ nhất quay về, Thanh Thử dành thời gian dài để ngủ bù. Trình Mực Lăng so ra kém cô, anh phải về công ty. Anh đi lâu như vậy, công ty ứ đọng rất nhiều việc, cần anh lập tức trở về xử lý.

Có điều, lúc đi anh công Tiểu Viễn theo.

Thanh Thử rất buồn bực: “Chú ấy phải đi làm, có rất nhiều chuyện quan trọng. Ở đấy không có chỗ chơi đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...