Chương 20: 20
Bóng đêm yên tĩnh, Thanh Thử vừa nhớ lại chuyến đi Tây Tạng lần này, vừa gõ bàn phím, ghi chép từng ly từng tý lần đi du lịch này, viết được một nửa thì cô ngừng lại.
Tin nhắn QQ sáng lên, là tin nhắn của Tiêu Thanh Dương.
"Thanh Thử, anh đã về nước."
Thanh Thử sững sờ, tỉnh táo lại, "Em còn ở Lhasa."
Tiêu Thanh Dương: Anh vừa nghe tin từ người khác, biết em vẫn chưa về. Nghe nói, lần du lịch này có mỹ nam làm bạn hả?
Thanh Thử: Anh, Tiểu Viễn đâu?
Ở bên kia Tiêu Thanh Dương nở nụ cười, tiếng cười của anh làm thu hút đứa trẻ đang chơi đùa bên cạnh."Ba, ba cười cái gì thế?"
"Ba cười bản lĩnh nói lảng của cô con càng ngày càng lợi hại."
Tiểu Viễn vừa nghe ba đang nói chuyện phiếm với cô, "Con cũng muốn nói chuyện với cô."
Tiêu Thanh Dương mở camera lên.
Thanh Thử thấy Tiểu Viễn, đã lâu không gặp, tiểu tử lớn hơn rất nhiều, "Tiểu Viễn ——" cô vẫy vẫy tay với ống kính.
Tiểu Viễn khoanh tay lại, "Cô ——" mặc dù số lần hai người gặp mặt không nhiều lắm, Tiểu Viễn thật sự rất thích người cô này, cô luôn gửi cho nó những thứ hay ho.
Tiếng Trung của cậu nhóc rất kém, mới nói mấy câu, đã lại bắt đầu dùng tiếng Anh. Tiêu Thanh Dương phải phiên dịch sang tiếng Trung giúp cậu.
Thanh Thử kiên nhẫn lắng nghe.
"Cô, Tây Tạng chơi vui không ạ?"
"Ừ, Tây Tạng rất đẹp, rất đặc biệt, sau khi Tiểu Viễn trưởng thành, có thể tới đây."
Tiểu Viễn gật đầu một cái, "Cô, về sau cháu muốn sống với cô. Cuộc sống của ba mẹ cháu quá nhàm chán." Cậu nhóc nhún nhún vai.
Thanh Thử bật cười, "Được đấy."
Tiểu Viễn nghe cô nói như vậy, cũng không quá hưng phấn, ngược lại buồn buồn nói, "Cô cũng không nên lừa cháu. Người lớn các người toàn nói mà không giữ lời."
Tiêu Thanh Dương xoa xoa đầu cậu, Tiểu Viễn né tránh."Ba đi mà chơi một mình đi, chờ cô của con về rồi, con sẽ chơi với cô ấy."
Tiểu Viễn nhìn camera, "Cô ơi, cháu đợi cô."
Tiêu Thanh Dương nhìn cô, "Gầy không ít."
Thanh Thử sờ sờ cằm, "Nào có."
Tiêu Thanh Dương lại nói, "Có điều nhìn rất có tinh thần." Nhất là cặp mắt kia, vẻ yên lặng bình tĩnh trước đây, rốt cuộc cũng có thần thái.
Hai anh em đang là nói chuyện, Tiêu Thanh Dương có điện thoại gọi tới, liền đăng xuất.
Sau khi trở về, cuộc sống của cô sẽ có thêm không ít thú vị.
Trước khi ngủ, cô nhắn cho Tống Vi một tin nhắn: Trịnh Giai đồng ý gặp cô rồi.
Không lâu sau Tống Vi đáp lại: Ngày mai em sẽ tới bệnh viện.
Không tới vài giây lại nhận được tin nhắn thứ hai từ cô ta: Cám ơn chị!
Thanh Thử không nói gì nữa, từ đầu đến cuối, cô chỉ là một người đứng xem. Nhưng cô cũng hi vọng, chuyện này có thể được giải quyết êm đẹp.
Bạn thấy sao?