Chương 2: 2
Chiếc áo sơ mi ấy, Trình Mực Lăng vốn cũng không cần Thanh Thử đền.
Sau đó, hai người ngồi trong quán cà phê, Trình Mực Lăng chậm rãi nói, “Buổi tối đó rất xin lỗi, nghe nói điện thoại của em bị vỡ, tôi có quen với bạn em, đưa di động cho cậu ấy đi sửa, chi phí tôi sẽ lo.”
Lúc anh cười lên rất đẹp.
Thanh Thử thầm nghĩ để ông chủ lớn phải đền thế nào được, lần tới phát nhiều tiền nhuận bút hơn một chút, hoặc tài trợ chuyến du lịch của mình cũng được. Có điều, đấy là cô nói thầm trong lòng.
Cô cười cười, “Chỉ là tai nạn thôi mà, với lại điện thoại di động của em vẫn có thể dùng tiếp.”
Trong quán đang phát một tình khúc dương cầm nhẹ nhàng, Thanh Thử mua sách xong thường đến đây uống cà phê.
Trình Mực Lăng nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh liếc từ khuôn mặt cô sang cuốn sách cô mang theo, mấy cuốn vừa dày vừa nặng là về Tây Tạng, “Chuẩn bị đi Tây Tạng du lịch sao?”
Thanh Thử gật đầu một cái.
“Khi nào đi?”
“Khoảng trung tuần tháng bảy.”
“Theo nhóm?” Anh thuận miệng hỏi.
“Không.” Thanh Thử trả lời, “Chưa biết nữa” Mấy ngày trước cô vừa đổi một cái ống kính, giờ tiền bạc đang eo hẹp. Năm trước, cô làm thêm ở tòa soạn của Chu Mật, năm nay Chu Mật định ăn máng khác, cô thì vẫn chưa tìm được chỗ mới.
Mặc dù thân là một người viết bản thảo, cô lại chưa bao giờ viết bản thảo vì tiền nhuận bút, cho dù Chu Mật khóc lóc nài nỷ cũng không.
Như câu nói: Có tiền chưa chắc đã mua được.
Chu Mật quen biết cô ba năm, mới biết mình kỳ thực không hiểu Tiêu Thanh Thử.
Trình Mực Lăng sờ sờ chóp mũi, “Một cô gái đi du lịch một mình, em không sợ nguy hiểm sao?”
“Không sợ.” Ánh mắt Thanh Thử sáng ngời, có một loại kiên trì, Trình Mực Lăng hơi ngẩn ra.
“Khó trách Chu Mật hết sức đề cử em với tôi, Thanh Thử ___” Anh gọi tên cô bằng một loại âm thanh dịu dàng như nước làm trái tim cô rung lên, “Tôi đã xem bản thảo trước đây của em, phong cách của em rất hợp với Đồ Trung, không biết em có hứng thú gia nhập công ty tôi không?”
Thanh Thử cầm cái muỗng nhẹ nhàng khuấy cà phê, che giấu sự luống cuống của mình, trong lòng thì suy nghĩ làm sao cự tuyệt đề nghị của Trình Mực Lăng.
Lúc này, điện thoại di động của cô reo lên. “Xin lỗi, em đi nhận điện thoại___” Cô nhìn tên hiện trên màn hình.
“Anh__” Cô đứng lên đi về phía hành lang.
Tiêu Thanh Dương hỏi, “Sắp nghỉ hè chưa, ba mẹ rất nhớ em, năm nay về đây nhé?”
Thanh Thử trầm mặc một chút, “Chắc là không. Anh biết mà, ý định năm nay đi Tây Tạng của em đã có từ lâu rồi. Chắc là em đợi cuối năm sum họp với mọi người thôi.”
Tiêu Thanh Dương ở đầu dây bên kia thở dài một hơi, giọng trầm trầm, “Tháng chín chắc anh về nước một chuyến. Có gì thì gọi điện cho anh, đừng chạy lung tung. Đừng có mà giống lần trước, ngay cả mặt em anh cũng chẳng gặp được.”
Bạn thấy sao?