🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 18: 18

Khi đôi mắt anh sáng chói nhìn cô, cô rốt cuộc gật đầu một cái. Thật ra thì công việc ở tòa soạn quả thật không tệ, có điều cô cũng đang có mấy kế hoạch.

"Nếu như em muốn đi ra ngoài du lịch, có thể đi tùy lúc không?" Cô không muốn bị công ty gò bó.

Trình Mực Lăng nghiêm nghiêm vẻ mặt, trịnh trọng nói, "Anh luôn đối xử với nhân viên như nhau, không thể cho nghỉ phép tùy ý vì việc riêng được."

Thanh Thử đen mặt, "Vậy em không đi làm nữa."

Mí mắt Trình Mực Lăng nhảy lên, "Dĩ nhiên nhân vật đặc biệt sẽ được đối xử đặc biệt."

Ánh mắt Thanh Thử trong nháy mắt trở lại trong trẻo, dựa vào quan hệ với anh hình như không tốt lắm.

Trình Mực Lăng thuận thế nắm lấy tay cô, "Ừhm, nếu như là lời nói của bà chủ, mọi người sẽ không có ý kiến."

Thanh Thử: . . . . . .

Cô đã không muốn đi nữa.

Ngày hôm sau, buổi sáng hai người đi chơi một vòng Lâm Chi. Buổi trưa, Lý Dục Bạch lái xe tới, bảy giờ tối ba người cùng nhau trở lại Lhasa.

Lý Dục Bạch vẫn gào khóc kêu đói, đến khách sạn làm thủ tục xong, liền đi ăn cơm."Các vị thật sự không đi?"

Trình Mực Lăng nhìn Thanh Thử.

Thanh Thử nói, "Sư huynh, anh và Lý sư huynh đi đi."

Trình Mực Lăng thở ra một hơi, "Dục Bạch, chúng tớ không đi đâu."

Lý Dục Bạch tự nhiên vẫy vẫy tay, "Có gì ngon tớ sẽ mang về cho hai người."

Trình Mực Lăng nắm chìa khóa xe, "Đi thôi."

Bây giờ cô không nói gì, nhưng anh biết cô đang muốn làm gì.

Đây chính là thần giao cách cảm chăng? Thanh Thử vội vàng kéo suy nghĩ của mình trở về. Từ lúc nào mình bắt đầu thích suy nghĩ lung tung vậy.

Hai người tới bệnh viện thành phố, hỏi y tá, tìm được phòng bệnh của Trịnh Giai.

Trịnh Giai đã tỉnh táo lại, chỉ là tinh thần không tốt lắm.

Thanh Thử trên đường tới đây đã liên lạc với Phó Hàn Trạch rồi, Phó Hàn Trạch đang đứng trước phòng bệnh chờ bọn họ.

"Thanh Thử ——" Giọng Phó Hàn Trạch ẩn chứa kích động.

Thanh Thử gật đầu một cái, "Trịnh Giai thế nào rồi?"

Phó Hàn Trạch lắc đầu một cái, "Từ khi tỉnh lại cô ấy chẳng hề nói một câu. Thanh Thử, cô khuyên nhủ cô ấy giúp tôi với."

"Tôi?" Thanh Thử nhíu nhíu mày, "Cô ấy không chịu nói chuyện với tôi, tôi không biết thế nào nữa."

Vẻ mặt Phó Hàn Trạch nặng nề, "Tôi sợ cả đời này cô ấy cũng không chịu để ý đến tôi nữa."

"Sao vậy được?" Thanh Thử nhếch khóe miệng.

Lông mày Phó Hàn Trạch nhăn lại, "Tôi đã phạm vào một sai lầm lớn. Thôi chưa nói chuyện này, cô khuyên cô ấy giúp tôi với."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...