Chương 17: 17
Sao trước đây cô không phát hiện ra con người anh còn có bộ mặt này nhỉ?
Nhưng mà cô né tránh anh ngay từ đầu, làm sao mà cô hiểu được?
Hoa ngoài ruộng đã từ từ nở rộ, chuyến đi Tây Tạng này quả thật nhiều bất ngờ.
Lhasa thật sự là một nơi thần thánh.
"Sư huynh, chúng ta đi Đại Chiêu Tự một lần nữa nhé." Cô nhẹ giọng nói, âm thanh như nước nuối trên núi vậy.
Trong mắt Trình Mực Lăng lóe lên tia vui mừng, "Được."
Thanh Thử thở ra một hơi.
Buổi tối hôm đó, bọn họ nhận được tin tức, đã tìm thấy Trịnh Giai. Cô ấy đã được đưa vào bệnh viện, cuối cùng nỗi lo trong lòng Thanh Thử cũng được buông lỏng.
"Lúc được người ta tìm thấy, cô ấy đã rơi vào hôn mê." Trịnh Giai đã uống một lượng lớn thuốc ngủ. Trình Mực Lăng từng gặp Trịnh Giai một lần, không ngờ cô ấy lại có thể làm ra chuyện cực đoan như vậy.
Thanh Thử hơi nhăn mày, thở dài một tiếng, “Cô ấy rất ngốc.” Nói xong liền rơi vào trầm tư.
Trình Mực Lăng thấy cô suy nghĩ sâu xa rồi dần dần hoảng hốt, vẻ mặt anh cũng năng nề hơn. Anh có chút lo lắng, "Chờ khi quay lại Lhasa chúng mình đi thăm cô ấy nhé."
Thanh Thử chớp mắt mấy cái, "Được." Cô khôi phục vẻ mặt bình thường rất nhanh.
Trình Mực Lăng kìm lòng không được đưa tay vuốt ve sợi tóc của cô. Khi tay anh đụng phải sợi tóc cô thì Thanh Thử ngẩn ra. Mới đầu anh hơi cứng ngắc, ngay sau đó chậm rãi xoa nhẹ , sửa sang tóc cô lại một chút.
Tóc Thanh Thử đã dài tới eo, cô chưa bao giờ nhuộm tóc, tóc cô mềm mại bóng mượt. Nghiêng người sang, lọn tóc trong tay anh chảy xuống.
"Em nuôi mái tóc này bao lâu rồi?" Trình Mực Lăng hỏi.
Thanh Thử suy nghĩ một chút, rất lâu rồi, trong trí nhớ là từ giáng sinh năm lớp 10. "Lớp mười bắt đầu để, sau đó em chưa từng cắt." Mỗi lần đi hiệu làm tóc cô chỉ sửa một chút đuôi tóc. Bạn bè đều hâm mộ cô có chất tóc tốt vừa mềm.
"Sau khi trở về, em định sẽ cắt."
Trình Mực Lăng chớp mắt, như đang suy nghĩ cái gì, “Để như này rất đẹp."
Thanh Thử giật giật khóe miệng không nói gì.
Hai người ở khách sạn tận hưởng một ngày thoải mái, mệt mỏi của hai ngày vừa qua trong nháy mắt dường như đã biến mất hơn phân nửa.
Buổi tối Thanh Thử mở Laptop, lên QQ. Mới lên không bao lâu, thì có tin nhắn tới.
Chu Mật: Thanh Thử?
Thanh Thử: Tôi đây.
Chu Mật: A! Cuối cùng thì cô cũng xuất hiện! Có gặp được Trình tổng không?
Thanh Thử thoáng dừng một lát, mới trả lời: Chúng tôi tới đây để công tác .
Chu Mật gửi sang một khuôn mặt cười đểu: Tôi hiểu, cô không phải giải thích, tôi hiểu mà. Nếu là đi công tác, vậy phiền cô gửi bản thảo sang đây trong vòng một tuần nữa.
Bạn thấy sao?