🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 15: 15

Trình Mực Lăng đi lên phía trước, ngàn từ vạn ý nhưng không thốt lên lời. Trên người Thanh Thử khoác một chiếc áo khoác nam màu xanh đậm, giờ phút này nhìn cô cảm thấy cô sao mà gầy.

Trình Mực Lăng nhíu nhíu mày.

Thanh Thử tự thấy hơi xấu hổ, chột dạ giải thích, "Bọn họ lên núi tìm Trịnh Giai rồi."

Gió đêm thổi qua từng hồi một, lá cây xào xạc.

Trình Mực Lăng thầm thở ra một hơi, trầm giọng nói, "Xuống núi." Hai chữ ngắn gọn đã cho thấy tâm tình đang cực kỳ buồn bực của anh.

Thanh Thử cảm thấy anh đang hết sức khống chế tâm tình. Trình Mực Lăng là một người tốt tính, lúc này thật sự đang bị tức không nhẹ.

Thanh Thử lặng theo sát phía sau anh.

Hai người một trước một sau trầm lắng đi mấy phút. Trong lòng Trình Mực Lăng đã xoay chuyển trăm mối, rốt cuộc anh dừng bước lại, xoay người, cách Thanh Thử mấy bước lớn.

Hoàn toàn tối đen, chỉ có đèn pin trong tay hai người đang đồng thời phát ra luồng ánh sáng yếu.

"Có lạnh không?" Trình Mực Lăng rốt cuộc cũng khôi phục như bình thường.

Thanh Thử cắn cắn môi, hít một hơi, luồng khí lạnh lẽo đi vào lục phủ ngũ tạng, lạnh thấu vào trong lòng, cô khó khăn nở nụ cười, "Sư huynh, xin lỗi."

Trình Mực Lăng thở ra một hơi, "Không có gì." Giọng điệu của anh hoàn toàn buồn bã, "Anh cam tâm tình nguyện."

Giống như có cái gì ầm ầm nổ tung.

Thanh Thử không thấy rõ vẻ mặt anh, dường như hai người cách nhau một lớp sương mù thật dày, nhưng cô lại nhìn rõ đôi mắt anh, tựa như một vực xoáy hút cô vào làm cô không thể ngưng nhìn.

Thanh Thử giãy giụa, không ngừng nói với chính mình, đừng nhìn nữa, đừng nhìn.

Nhưng dường như cũng đang có một giọng nói: Không trốn được nữa, trốn không thoát.

"Sau này đừng có im hơi lặng tiếng biến mất như thế nữa." Trình Mực Lăng trầm giọng nói.

Thanh Thử cúi đầu, buồn buồn nói, "Em đã nhờ Giang Ương báo lại rồi mà."

Trình Mực Lăng bất lực, "Em không thấy là lúc anh nhận được tin sẽ là quá muộn sao?" Anh nhìn rừng cây tối lạnh, "Em cũng thật là ——" câu tiếp theo anh không nói ra.

"Chuyện của Trịnh Giai sẽ có người lo." Trình Mực Lăng trầm giọng nói.

Thanh Thử biết anh nói như vậy, tức là đã sắp xếp xong xuôi. Cô nâng bước chân, từ từ đi phía trước, tới bên cạnh anh.

Lông mày Trình Mực Lăng nhíu lại sâu hơn, "Chân thế nào rồi?"

Vừa gặp được anh cô mừng quá, nhất thời quên đau. Giờ mới lại thấy nỗi đau ập đến.

Trình Mực Lăng ngồi xổm xuống, "Bị thương chỗ nào?" Một tay anh đỡ lấy bắp chân cô.

Thanh Thử lén lút hút khí, "Có thể là bị sai khớp mắt cá chân."

"Anh xem một chút." Anh thận trọng đỡ cô. Cầm đèn pin soi, mắt cá chân của cô đã sưng to như trứng gà. Thanh Thử nhìn gò má như lạnh lùng hơn của anh, "Sư huynh, không cảm thấy gì đâu." Cô muốn rút chân về, bị tay anh giữ, anh nhẹ nhàng đè, chỉ sợ làm đau cô, mới lên tiếng, "Không thương tổn đến xương."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...