Chương 14: 14
Cô nhìn phía trước không chớp mắt, sắc mặt trầm xuống.
Ban đêm, một khắc kia lúc rời đi, cô khắc chế mình không nghĩ tới anh nữa. Có lẽ cô cũng hiểu, cô chỉ mượn chuyện này để trốn tránh mà thôi.
Thanh Thử thầm thở dài một hơi trong lòng, có lúc thật muốn mặc kệ mọi thứ, không cần suy nghĩ nhiều làm gì.
Cả đêm Trình Mực Lăng ngủ không ngon giấc. Trời chưa sáng, anh đã sang tìm Thanh Thử.
Trên đường chính Thanh Ninh, những người hành hương thành kính đi về nơi muốn tới. Thật ra thì ở chỗ này bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể cảm nhận được cái cảm giác linh thiêng.
Trình Mực Lăng nhìn cô gái đang ngồi chống cằm ngủ gà ngủ gật trên bàn. Trình Mực Lăng dừng chân một hồi lâu, cô gái mới mơ mơ màng màng phát hiện anh.
"Ồ ——" Giang Ương cười, "Trình tiên sinh."
Trình Mực Lăng khẽ cười một tiếng.
Giang Ương dụi dụi mắt, " Chị Thanh Thử đi Lâm Chi rồi, chị ấy nhờ em báo lại với anh."
Ánh mắt Trình Mực Lăng tối sầm lại, "Đi lúc nào? Với ai?"
"Nửa đêm hôm qua, cùng với học sinh kia, bọn họ có vẻ rất gấp."
"Cô có biết đã xảy ra chuyện gì không?" Trình Mực Lăng trầm giọng hỏi.
"Hình như là đi tìm cô gái kia, cụ thể em cũng không rõ ràng lắm."
Trình Mực Lăng gật đầu một cái, "Được, cám ơn cô."
Giang Ương thẹn thùng.
Trình Mực Lăng từ khách sạn ra, gọi cho Thanh Thử một cú điện thoại, đáng tiếc điện thoại không có ai nghe. Từ lúc vào Đại Chiêu Tự ngày hôm qua, Thanh Thử đã đặt điện thoại di động ở chế độ im lặng.
Trình Mực Lăng cầm điện thoại di động, đứng dưới ngọn đèn đường.
Lý Dục Bạch lái xe chạy tới, anh ta đã sớm đến Lhasa rồi, mấy ngày nay toàn đi chung quanh chụp hình. Khuôn mặt đẹp trai tràn đầy sự mệt mỏi, "Ầy, xảy ra chuyện gì? Sáng sớm đã lôi người ta tới đây."
"Tớ muốn đi Lâm Chi một chuyến, đưa xe tớ lái."
"Tự dưng lại đi Lhasa?" Lý Dục Bạch nghĩ lại, trong nháy mắt liền hiểu, "Vị kia nhà cậu cũng đi Lâm Chi? Trình tổng, tốc độ này thật là làm cho tiểu đệ đây cam bái hạ phong (tự thấy không bằng) a!"
Lý Dục Bạch nhìn chung quanh, "Cô ấy đâu?"
Trình Mực Lăng lên xe, "Đi Lâm Chi rồi. Cậu cứ đi chụp ảnh cho xong đi, đừng đợi tớ, có lẽ tớ sẽ không về luôn được."
Nói xong đi mất.
Lý Dục Bạch đứng im tại chỗ, "Ơ, Mực Lăng ——" anh ta lắc đầu một cái, tự lẩm bẩm, "Cũng có chuyện cậu không làm được cơ đấy."
Hai người Thanh Thử đến Lâm Chi thì liền hỏi thăm mọi người khắp nơi, có ai từng gặp Trịnh Giai hay không. Đáng tiếc cả đường không hỏi được chút tin tức nào.
Phó Hàn Trạch lo lắng càng thêm nặng nề, "Lâm Chi lớn như vậy, chúng ta tìm kiểu gì đây?"
Thanh Thử nhìn rừng tùng mênh mông bát ngát phía xa. Đúng thật, Trịnh Giai dường như cố tình né tránh bọn họ, không để bọn họ dễ dàng tìm được. Huống chi còn có Tống Vi một bên quấy nhiễu.
Bạn thấy sao?