🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 11: 11

Thanh Thử hé miệng cười, "Sư huynh, anh cứ như thám tử lừng danh vậy."

Trình Mực Lăng nhìn nụ cười nơi khóe mắt cô, hai mắt sáng lên, anh thản nhiên, "Đi ăn sáng thôi."

Tối hôm qua tuy Trình Mực Lăng có nói nhờ Thanh Thử làm hướng dẫn viên, nhưng cả đoạn đường đều do cô quyết định. Ăn sáng xong, hai người đi bộ tới Đại Chiêu Tự.

Mặc dù vừa tới hôm qua, Thanh Thử vẫn chăm chú nhìn từng chút một như cũ.

Có lẽ đây chính là sự rửa tội mà Vùng Đất Thánh dành cho con người trong lúc vô hình.

Nét mặt Trình Mực Lăng cũng nghiêm trang, anh cũng không có hướng về phía đó để triều bái như những người khác.

Hai người đứng dưới cây liễu, tương truyền là do Văn Thành công chúa hóa thân.

Trình Mực Lăng đưa nước cho cô, Thanh Thử khẽ nhấp một ngụm.

"Thanh Thử, em nghĩ Bồ Tát có nghe thấy nguyện vọng của bọn họ không?"

Thanh Thử sững sờ một trong nháy mắt, khóe miệng cong thành nụ cười, "Bồ Tát có thể nghe thấy, nhưng chưa chắc sẽ toại nguyện cho bọn họ." Cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nhỏ đến nỗi không thể nghe thấy.

"Em từng cầu xin rồi sao?" Trình Mực Lăng hỏi.

Thanh Thử lắc đầu một cái, "Em không cầu." Ba chữ cuối, giọng nói cô hơi cao lên, vẻ mặt không giống vừa rồi."Sư huynh, anh đã bao giờ cầu xin chưa?"

Trình Mực Lăng chớp chớp mắt, "Có." Anh nhìn con ngươi cô, ánh mắt càng ngày càng sâu.

Thanh Thử dần có cảm giác dường như có điều gì đó sắp vuột khỏi tầm khống chế, "Sư huynh, phía sau chính là hành lang Thiên Phật——" cô xoay người.

"Thanh Thử, sao em không hỏi xem anh đã cầu điều gì?" Anh ngưng mắt nhìn sống lưng cô, do dự muốn đi qua nhưng cuối cùng chỉ thử dò xét. Anh biết rằng cô hiểu hết, nhưng tỏ vẻ như chẳng hiểu gì.

Mắt Thanh Thử nhìn phía trước, trên vách tường hành lang Thiên Phật vẽ đầy hình vẽ cổ xưa, dù đã trải qua ngàn năm, có nhiều chỗ đã tróc ra, nhưng bức tranh vẫn được giữ gì.

Có rất nhiều thứ có thể tồn tại vĩnh hằng, nhưng lại có rất nhiều thứ không cách nào vĩnh hằng.

Thanh Thử nuốt nước miếng một cái, "Sư huynh —— em ——" cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.

Trình Mực Lăng đi về phía trước một bước, đứng ngay sau lưng cô, "Anh vừa cầu xin Bồ Tát đáp ứng một tâm nguyện của anh, đó là có được trái tim một người, cùng anh đến khi bạc đầu chẳng xa rời."

Lông mi Thanh Thử run rẩy như cánh bướm, dây thần kinh nối thẳng đến trái tim đột nhiên nhảy một cái.

Chuyện đã qua không ngừng lướt qua, Thanh Thử rất muốn hỏi Bồ Tát một chút, thật sự có kiếp trước kiếp này sao?

"Sư huynh, thật xin lỗi, em có chút chuyện phải về trước." Thanh Thử không quay đầu lại, sải bước đi về phía trước.

Trình Mực Lăng bình tĩnh đứng ở nơi đó, đứng luôn hơn một tiếng đồng hồ. Người đi qua đi lại không ai không liếc nhìn anh, người đàn ông đẹp trai này, sao mà vẻ mặt anh giờ đây làm cho người ta xem không hiểu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...