🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 36: Chương 36

“Vậy thì chị nhanh lên!” Diệp Tư Ngôn không thể kìm nén sự hưng phấn của mình: “Đúng rồi, chị, chị có nghĩ em nên giảm thêm năm cân nữa không! Người ta nói lên hình nhìn sẽ béo hơn!”
Vừa nói lời này, cô ta vừa liếc nhìn Diệp Sanh Ca một cách ghen tị.
Cô chị họ rẻ tiền này tuy có thiếu sót trên mặt nhưng dáng người rất đẹp. Không chỉ cao mảnh khảnh, đôi chân thẳng và thon, còn có ngực, eo và mông.
“Chờ xong quy trình, công ty sẽ phái người đến đào tạo em.” Diệp Sanh Ca đáp: “Chị đi đây.”
“Được, vậy em chờ điện thoại của chị!” Sau khi Diệp Tư Ngôn nhìn Diệp Sanh Ca rời đi, liền hưng phấn nhảy dựng lên.
*
Diệp Sanh Ca trở lại phòng của mình, ăn thứ gì đó đơn giản, không nghỉ ngơi mà bắt đầu viết kế hoạch, cô viết cho đến tận đêm rồi mới chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.
Tuy nhiên, cô vẫn rất hài lòng với bản kế hoạch này, cô không tin Kỷ Thời Đình sẽ không động lòng!
Sáng sớm hôm sau, cô mang bản kế hoạch đến tập đoàn T.S.
Tòa nhà T.S đã trở thành kiến trúc mang tính biểu tượng ở Dương Thành, Diệp Sanh Ca đứng ở dưới nhìn lên liền cảm thấy choáng váng.
Cô lấy điện thoại ra và bấm một dãy số.
Không lâu sau, cuộc gọi được kết nối.
“Xin chào, xin hỏi là ai vậy?” Giọng nói của người bên kia vẫn có chút cảnh giác, hiển nhiên tràn đầy nghi ngờ đối với số điện thoại không có trong danh bạ này.
“Trợ lý Tôn!” Diệp Sanh Ca vui vẻ chào hỏi: “Tôi là Diệp Sanh Ca. Hôm qua chúng ta có gặp nhau, anh còn nhớ tôi không?”
Lúc này, cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ vừa kết thúc, Tôn Diệp, với tư cách là trợ lý chính, đang là lúc rất bận rộn, nghe thấy giọng nói vui vẻ này, anh ấy kinh ngạc đến mức suýt ném điện thoại đi!
“Cô Diệp?” Anh ấy vô thức liếc nhìn cửa phòng làm việc của Giám đốc: “Tất nhiên là tôi nhớ cô… nhưng sao cô biết số điện thoại của tôi?”
“Hôm qua trên xe, lúc anh đưa đồ cho Kỷ Thời Đình, tôi đã nhìn thấy.” Diệp Sanh Ca cười giải thích: “Lúc đó trên tay phải anh có một tập tài liệu, bên trên có tên và số điện thoại của anh… Tình cờ tôi lại biết đọc ngược nên có ghi lại.”
Cô không dám hỏi xin số điện thoại của Kỷ Thời Đình, chủ yếu là vì cô biết Kỷ Thời Đình sẽ không cho, nên cô đặc biệt chú ý đến trợ lý Tôn, không ngờ lại có thu hoạch.
Tôn Diệp bị lời giải thích của cô làm cho kinh ngạc.
“Trợ lý Tôn, anh có thể cho tôi lên không?” Diệp Sanh Ca cười nói: “Tôi muốn bàn bạc việc hợp tác với Kỷ Thời Đình.”
“Xin lỗi, hiện tại Giám đốc không tiếp khách.” Tôn Diệp lau mồ hôi. Tuy rằng anh ấy không biết giữa Giám đốc của mình và cô Diệp đây rốt cục có chuyện gì, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, mỗi lần sau khi Giám đốc ở cùng Diệp Sanh Ca, tâm trạng đều không được tốt lắm.
Anh ấy đương nhiên sẽ không bận tâm đ ến điều này.
“Trợ lý Tôn.” Diệp Sanh Ca nghiêm túc nói: “Nếu anh không cho tôi lên, tôi sẽ nói với Kỷ Thời Đình rằng anh quấy rối tôi. Dù sao, tôi cũng sẽ tìm được cơ hội để gặp anh ta.”
Tôn Diệp: “…”
Thật muốn chửi thề!
*
Trong phòng làm việc, Kỷ Thời Đình vừa giải quyết xong công việc buổi sáng thì điện thoại của ông anh gọi tới.
Anh vuốt lông mày, nhấn nút trả lời và nhàn nhạt gọi một tiếng “Ông nội”.
“Cháu còn biết ông là ông nội à!” Giọng nói mạnh mẽ của ông nội Kỷ vang lên: “Sao mấy ngày nay không về ăn cơm!”
“Về để ông bỏ thuốc cháu sao?” Kỷ Thời Đình cười lạnh.
“Thằng nhóc đáng chết này, cháu lại còn ghi thù với ông à!” Ông Kỷ tức giận nói: “Cháu còn không nghĩ xem ông có thể sống được bao nhiêu năm với bộ xương già nua này nữa! Bố cháu mất sớm, ông chỉ có một đứa cháu trai là cháu, ông đã đi qua nửa đời người rồi, vậy mà còn chưa nhìn thấy chắt của nhà họ Kỷ chúng ta, haiz, sống còn có ý nghĩa gì nữa.”
Lại bắt đầu rồi.
Bố mất sớm, mẹ tái hôn. Anh được ông nội nuôi dưỡng từ nhỏ. Kỷ gia rộng lớn cũng chỉ có hai người họ, vì vậy ông nội lúc nào cũng mắng anh vì anh không chịu kết hôn, sinh con. Gần đây mọi chuyện càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Kỷ Thời Đình thờ ơ nghe ông nội lảm nhảm, không biết vì sao trong đầu anh hiện lên một khuôn mặt yêu kiều.
Anh khẽ cau mày, vẻ mặt bất giác trở nên lạnh lùng.
Anh lại nghĩ đến người phụ nữ Diệp Sanh Ca.
“Cháu có nghe ông nói không?” ông nội nói lớn.
“Sắp họp trực tuyến rồi, tối nay cháu sẽ gọi lại cho ông.” Kỷ Thời Đình kiếm cớ cúp điện thoại. Có lẽ vì phòng làm việc hơi ngột ngạt nên anh đã cởi nút trên cùng của áo sơ mi ra, yết hầu hơi chuyển động.
Đúng vào lúc này, có tiếng gõ cửa phòng làm việc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...