🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: 90. "Nếu như thanh xuân...": Cậu thích tớ?

Mỗi khi cậu cười, Thẩm Điềm đều nhìn đến ngơ ngác và lần này cũng không ngoại lệ.

Cô lẩm bẩm nói: "Cảm ơn."

Đồng thời cũng cẩn thận cầm chắc bảng thành tích trong tay.

Lúc này, có một tiếng còi xe tít tít vang lên bên ngoài cổng trường.

Chu Thận Chi ngước mắt liếc nhìn lên rồi sau đó thu tầm mắt về, nhìn cô và nói: "Về nhà sớm đi."

Thẩm Điềm gật đầu, cô cũng ngoảnh đầu nhìn ra phía cổng trường, ở đó có một chiếc xe ô tô màu đen, chắc là đến để đón cậu. Chu Thận Chi lướt qua người cô bước về phía chiếc xe đó.

Thẩm Điềm siết chặt bảng thành tích cũng bước về phía cổng trường mà đi. Chính là ở phía sau cách cậu chỉ vài bước chân, cô ngắm nhìn bóng hình cao cao của cậu.

Trong lòng không ngừng thét lên.

Cô lại nói chuyện với cậu nữa rồi!

Aaa...

Cậu khom người lên xe, đèn xe chợt sáng lên, chiếc xe điều chỉnh hướng quay đầu lại. Thẩm Điềm bị chói mắt bởi ánh đèn của xe, sau đó chiếc xe cũng rời đi, nó cũng chạy lên trên quốc lộ và hoà vào dòng xe tấp nập.

Thẩm Điềm đứng ở trước cổng trường một lúc.

Ngẩn ngơ nhìn theo chiếc xe ô tô đã khuất xa khỏi tầm mắt, nghĩ bụng, cô vẫn cần phải cố gắng hơn nữa, giành cơ hội được cùng lớp với cậu ấy, sau này có thể cùng cậu ấy nói chuyện thường xuyên hơn!

Cố lên nha!

Thẩm Điềm!

Cô ôm nỗi niềm hưng phấn về đến nhà, Trịnh Tú Vân vừa quay người thì nhìn thấy biểu cảm vui vẻ của cô con gái, bà nhướng mày.

Thẩm Điềm vô thức mang bảng thành tích giấu vào trong túi áo, cô cười hí hửng, chạy qua đó ôm chầm lấy Trịnh Tú Vân, Trịnh Tú Vân sững sờ một lúc rồi liếc nhìn cô.

"Vui vậy sao?"

Thẩm Điềm gật đầu: "Đúng rồi ạ!"

"Ồ? Tại sao lại vui như vậy?"

Thẩm Điềm nhìn mẹ: "Vui vẻ cũng cần có lý do sao ạ? Chỉ là thấy vui thôi, mẹ ơi con muốn ăn khuya."

"Ba con đang nấu kìa." Trịnh Tú Vân gỡ cặp cô xuống đặt ở một bên, bà không giống với những người mẹ khác, căn bản là bà sẽ chẳng hỏi han gì đến thành tích học tập của cô ra sao.

Đôi lúc hứng lên thì hỏi đùa vậy thôi.

Không nhớ ra thì sẽ không hỏi, cách nghĩ của bà ấy rất đơn giản, con đường sau này của Thẩm Điềm tốt nhất là kế thừa siêu thị của bà.

Vậy nên việc Thẩm Điềm vừa bước vào đã phấn khích, vui vẻ như vậy cũng đã gieo lại trong lòng Trịnh Tú Vân sự hoài nghi. Bà vuốt tóc của cô con gái, nhìn nét cười trên gương mặt cô, Trịnh Tú Vân trong lòng "hừ" nhạt một tiếng.

Chỉ có điều.

Vui vẻ như vậy còn hơn đau buồn.

Tâm trạng của con người có giá trị cao nhất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...