🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 57: 56. Sau khi kết hôn - Bắt đầu những ngày đầu gối má kề

Cả hai nhà đều nhìn hết qua đây.

Nhất là bà nội đang cười tít mắt. Mặt Thẩm Điềm bỗng bừng đỏ, cô nhìn qua Chu Thận Chi và dùng ánh mắt nói với anh rằng ngại quá đi mất! Người lớn đang nhìn kia kìa.

Chu Thận Chi nheo mắt.

Tuy rằng không hiểu hết ý của cô nhưng cũng có thể đoán được bảy tám phần. Ngữ điệu uể oải lên tiếng: "Trong nhà này em là nhỏ nhất, được hưởng phúc lợi đấy. Đừng thấy có gánh nặng gì hết, ăn đi."

Thẩm Điềm nghe vậy thấy cũng có lý.

Bà nội ở bên kia cười nói: "Đúng rồi, A Chi nói không sai. Con mau ăn đi, chúng ta cố ý để phần lại cho con đấy."

Vu Mi khẽ cười.

"Đúng là cố ý để phần cho con đó."

Cô đã ngửi được mùi thơm trên chiếc đùi ngỗng đó rồi, vô cùng thơm.

Cô liếc nhìn sang Trịnh Tú Vân.

Trịnh Tú Vân cầm chiếc muỗng trên tay: "Được rồi, ăn đi."

Thẩm Điềm chớp mắt: "Vậy con không khách sáo nữa ạ!"

Nói xong cô đưa tay cầm lấy chiếc đùi ngỗng kia.

Những người khác đều bật cười.

Bảo mẫu bê ra một đĩa thịt ngỗng được cắt vô cùng đều đưa cho Chu Thận Chi. Chu Thận Chi lấy một miếng ngẫu nhiên bỏ vào miệng, sau đó lau tay.

Thẩm Điềm gặm chiếc đùi rồi nhìn anh ấy.

"Ngon không?"

Chu Thận Chi đang chóp chép nhai miếng thịt.

"Ngon lắm."

Thẩm Điềm vui vẻ nói: "Em đã nói rồi mà, ngon cực. Mẹ em không mở siêu thị mà mở một tiệm bán ngỗng kho chắc chắn cũng kiếm được bộn tiền."

Chu Thận Chi cụp mắt nhìn cô.

Cười khẽ.

"Thế em có phải kế thừa gia nghiệp không?"

Thẩm Điềm bĩu môi: "Không có đâu."

Cô nhìn anh và nói: "Em vẫn thích thiết kế lắm. Em thích mỗi một quyển sách mà em thiết kế, rất có cảm giác thành tựu."

Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.

Dáng vẻ nghiêm túc của cô rất ngọt ngào.

Thận Chi đưa tay vén tóc cô ra sau tai: "Vậy thì cứ làm việc gì mà mình thích là được."

Đôi tai của Thẩm Điềm đỏ ửng.

Cô gật đầu.

Ở bên kia, Trịnh Tú Vân lại bắt bếp lên. Mẻ vừa mới kho đã bị bọn họ ăn gần hết rồi nên phải kho thêm hai con nữa để lại. Vu Mi lau tay đi sang đó phụ bà.

Vu Mi mặc một bộ vest nữ, trông bà lộ rõ dáng vẻ của một người phụ nữ mạnh mẽ.

Nhưng tính cách của bà lại không mấy sắc sảo. Tình cảm của bà và Trịnh Tú Vân cũng càng ngày càng khắng khít.

Chu Hải Quân ăn xong chiếc đùi ngỗng cũng đi đến đó để phụ giúp.

Bà nội nhìn mãi không rời mắt, bà nói cảnh tượng thế này làm bà nhớ lại cuộc sống ở dưới quê nhà. Quê hương của bà nội là cùng một tỉnh với Thẩm Điềm. Tuy không cùng thành phố nhưng lại cùng nguồn gốc, có một số tập tục cũng tương đồng với nhau. Hơn nữa hai thành phố cách nhau rất gần, chỉ cần đi qua một con phố là đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...