🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: 22. Chỉ sợ cửu biệt trùng phùng

Sau kỳ thi đại học.

Thẩm Điềm đã ở nhà ngủ tận ba hôm.

Giống như thể ngủ bù cho hơn ba trăm ngày qua vậy, khi Trịnh Tú Vân lật cô tỉnh giấc, bà khoanh tay đứng bên cạnh giường: "Mệt chứ gì?"

Thẩm Điềm tay ôm chăn gật gật đầu.

Trịnh Tú Vân lạnh lùng: "Không vào lớp chuyên thì đâu có chuyện gì đâu."

Thẩm Điềm bĩu môi: "Mẹ à!"

"Thôi được rồi, dậy đi còn không dậy nữa là biến thành heo thật bây giờ." Trịnh Tú Vân kéo cô ngồi dậy, Thẩm Điềm cũng bước xuống giường, mơ mơ màng màng mang dép vào.

Không hay không biết, sự oi bức của mùa hè dần kéo tới.

Một mùa hè nữa lại đến.

Mùa hè này cũng đang diễn ra đủ kiểu ly biệt. Hôm qua, Chu Lượng Lượng đạp xe sang và nói với Thẩm Điềm, vì cậu ấy thi không được tốt nên dự định học đại học chuyên ngành bên trường Y tế.

Mùa hè này đã phải tất bận cho việc chuẩn bị về Việt Thành với mẹ.

Bạn thân của Thẩm Điềm từ cấp hai đến cấp ba cứ thế mà rời xa nhau.

Hai người ôm nhau khóc nức nở.

Bây giờ mắt của Thẩm Điềm vẫn còn sưng.

Trịnh Tú Vân múc một bát mì ra đặt trước mặt cô, Thẩm Điềm cầm đôi đũa lên và bắt đầu ăn, Trịnh Tú Vân nói: "Con đã tính sơ qua điểm số của mình chưa?"

Thẩm Điềm cắn đứt sợi mì: "Dạ rồi."

Trịnh Tú Vân khoanh tay ngồi đối diện cô: "Con thi vào đại học ở thành phố mình, đại học Lê Thành, Mỹ viện Lê Thành, đại học Trung Nam, mẹ thoải mái chọn."

Thẩm Điềm dừng một lúc, ngước mắt lên nhìn Trịnh Tú Vân.

"Mẹ, điểm của mấy trường này cũng cao lắm."

Trịnh Tú Vân nheo mắt: "Nhưng với tình hình của con hiện tại thì là được rồi."

"Nhưng mà, nếu con muốn thử ra bên ngoài thì sao mẹ?"

Trịnh Tú Vân: "Cái thành phố Lê Thành lớn như vậy còn chưa đủ thử sao? Con có biết có bao nhiêu người ở khắp các tỉnh trong nước đến Lê Thành làm việc không? An cư lập nghiệp ở đây không?"

Thẩm Điềm tiếp tục ăn mỳ, chăm chú nhìn Trịnh Tú Vân.

Trịnh Tú Vân cũng nhìn cô chăm chăm.

Hai mẹ con cứ thế nhìn nhau.

Thẩm Xương Minh đang đứng thu tiền ở bên cạnh, vỗ vỗ Trịnh Tú Vân vài cái liền bị Trịnh Tú Vân hất ra. Thẩm Xương Minh thở dài, ông nhìn Thẩm Điềm nói: "Ngọt này, ý của mẹ con là hy vọng con có thể vào được trường mà mình thích, chuyên ngành mà con chọn cũng có thể nuôi sống bản thân con sau này."

"Chứ không phải vì bất cứ nguyên nhân nào khác mà chọn nó."

Thẩm Điềm sì sụp chỗ mì đang ăn, lắng nghe câu này của ba.

"Sao thế ạ? Không lẽ con sẽ chọn trường và chuyên ngành mà con không thích?"

Trịnh Tú Vân lạnh lùng: "Vậy cũng không chừng!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...