🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: Chương 39

Đối với cái mũi của Thẩm Nam Chu, Bạch Cập thật sự phục sát đất.

“Tôi trước khi đến đã tắm rửa ba lần, còn dùng cả sữa tắm, cái mũi của cậu á, thính hơn mũi chó nhiều.” Thật là không phục không được.

Trần Nặc trừng mắt liếc anh ta một cái: “Anh mắng ai đây?” Mũi chó, nghĩ sao vậy!

Bạch Cậpcảm thấy vô tội: “Cái con nhóc nhà cô biết cái gì hả, anh đây là đang khen đó,” nói rồi nhìn về phía Thẩm Nam Chu: “Lão Thẩm, hai ta quen biết nhau bao nhiêu năm rồi còn gì ~” cho nên tình huynh đệ như trăng như nhật.

Thẩm Nam Chu không có hứng thú cùng anh ta ba hoa chích chòe, chỉ hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì giữa cậu và tộc Hồ?”

Thấy đánh trống lảng không thành, Bạch Cập có chút tiếc nuối, bất quá cũng không định nói dối, liền thành thật khai báo: “Cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là đi ngang qua, mấy ngày trước tiện tay cứu một con non của tộc Hồ, cha mẹ nó cảm kích tôi, ngày nào cũng mang lễ vật đến tặng, hầy, mấy cái trứng gà với thịt lợn rừng gà rừng kia đều là chúng nó đưa.” Nói xong, chân vô thức nhích lại gần Trần Nặc.

Trần Nặc nghi hoặc liếc anh ta một cái, đối phương đáp lại bằng nụ cười lấy lòng, Trần Nặc: “…” Đây là ý gì? Lại nhìn về phía Thẩm Nam Chu, đầu nghiêng nghiêng, đầy hoài nghi.

Thẩm Nam Chu đỡ trán, chỉ có thể giải thích: “Anh và tộc Hồ có chút khúc mắc.”

Trần Nặc nháy mắt đã hiểu, khó trách Bạch Cập nhắc đến việc giúp tộc Hồ có vẻ mặt hơi sợ, hóa ra Thẩm tiên sinh và tộc Hồ có hiềm khích. Bất quá xem phản ứng lớn như vậy của Bạch Cập, cái “chút khúc mắc” này phỏng chừng phải nhân lên mười lần.

Với quan hệ của Bạch Cập và Thẩm Nam Chu, không thể nào chuyện biết rõ bạn tốt và tộc Hồ không ưa nhau mà anh ta còn đi phát thiện tâm bừa bãi. Cảm giác anh ta vì bạn bè giúp đỡ không tiếc cả mạng sống thì có thể tin, nhưng việc không màng đến bạn bè mà đi lấy ơn báo oán… thật khó mà nói nổi.

Vì thế, ánh mắt cô lại chuyển hướng về phía con yêu đang trốn sau lưng mình, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp, dù không nói ra lời, đôi mắt dường như biết nói này cũng đã biểu đạt ý tứ rất rõ ràng: Giải thích đi chứ.

Bạch Cập giơ tay gãi gãi mũi, dường như mới phát hiện hành vi của mình có chút ngốc nghếch, kỳ thật hoàn toàn không cần thiết phải phản ứng lớn như vậy. Anh ta ngước nhìn trời góc 45 độ, sớm biết thế đã không nhận lễ… Nhưng cho dù không nhận lễ, anh ta đến chúc Tết, Thẩm nào đó vẫn có thể ngửi được mùi trên người anh ta, cho nên tặng lễ không phải là chủ yếu, căn bản là không nên bén mảng tới đây mới đúng!

~~(>_

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...