🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 70: Đời này đã xác định là anh

Phó Nhất Hành đã kiểm tra vết thương của Uyển Nghị và nhận thấy anh ta không bị thương nghiêm trọng, vì chấn thương ở đầu nên mới ngất xỉu.

Trường học đang rơi vào một cuộc bạo loạn và cực kỳ nguy hiểm để quay về. Phó Nhất Hành đưa hai anh em họ Uyển đến ở tạm trong một ngôi nhà trống ở gần bến cảng.

Ngôi nhà này trước đây do Uyển Nghị sắp xếp và đây sẽ là chỗ ở tạm thời của Uyển Sa trước khi đưa lên thuyền.

Sau khi Uyển Nghị tỉnh dậy, câu đầu tiên nói là: "Sáng mai, chiếc thuyền chở khách đó sẽ đến đảo, em nhất định phải lên thuyền."

Uyển Sa giựt tay anh lại: "Cùng em trở về."

Uyển Nghị nằm ở trên giường, mặt không chút máu, bối rối nhìn lên trần nhà: "Anh có thể quay về đâu?"

Anh ta đã hơn hai mươi tuổi,tôi không thể hoàn thành việc học lại còn mang danh "kẻ giết người".

Ngoài Uyển Nghị, những giám thị khác cũng tương tự. Vốn đã tách khỏi xã hội nhiều năm, nhất định sẽ rất khó khăn để quay lại một cuộc sống bình thường, sau khi trở về bọn họ có thể làm gì nữa?

Ngực của Uyển Sa đau đớn, khàn giọng nói: "Anh hai, em đến đây là vì anh, em sẽ không bỏ ảnh lại một mình. Anh đã bị chấn thương ở đầu, phải quay về điều trị. Dù sao thì em cũng sẽ đưa anh về nhà."

Uyển Nghị không nói nữa, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Uyển Sa muốn anh nghỉ ngơi một lúc, lặng lẽ ra khỏi phòng thì gặp Phó Nhất Hành trong phòng khách.

Căn phòng có hơi u ám với một chiếc đèn nhỏ đang cháy trên trần, giống như rạp chiếu phim với ánh sáng lờ mờ.

Phó Nhất Hành đang ngồi dưới ngọn đèn, lưng thẳng tắp, uy nghiêm như một quân nhân, đôi găng tay đen lắp ráp súng gọn gàng, chỉ có tiếng kim loại cọ xát.

Uyển Sa ngồi ở bên cạnh anh giữa im lặng, chờ đợi anh lắp ráp xong.

Phó Nhất Hành ngửi thấy mùi sữa, là mùi vị của cô, ngọt ngào và dễ chịu.

Sau khi trải qua cuộc tàn sát đẫm máu, thần kinh của anh đã bớt căng thẳng trong một thời gian dài, khi anh ở gần cô cơ thể và tâm trí của anh mới thả lỏng.

Phó Nhất Hành cúi đầu, nhìn cô vừa trắng lại mềm lặng lẽ ngồi bên cạnh mình, vươn tay ôm lấy cô vào lòng: "Ngày mai khởi hành trước bình minh."

Uyển Sa ậm ừ, ngước mắt lên nhìn chăm chú về phía anh.

Người đàn ông như vậy lại mang cảm giác an toàn, càng nhìn càng yêu, chỉ muốn tan chảy vào trong cơ thể anh.

"Nhất Hành." Uyển Sa nhẹ nhàng gọi tên anh, chủ động nâng người cô lên, đặt đôi môi đỏ mọng.

Phó Nhất Hành hôn cô thật sâu, môi anh quấn lấy, chiếm hút mùi hương của thiếu nữ.

Uyển Sa được nhấc lên và ngã xuống giường.

Phó Nhất Hành đè lên người cô, nhanh nhẹn vén váy, liếm hôn lên làn da trắng như tuyết, ngón tay mân mê hoa môi mềm mịn của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...