Chương 31: 31
Không phải chứ, trùng hợp như vậy??
Lê Sân nghi ngờ, theo bản năng nghĩ đến một chuyện.
[Không liên quan đến nhiệm vụ.]
Không đợi cô suy nghĩ kỹ càng, âm thanh hệ thống đã vang lên.
Lê Sân chỉ có thể đem suy nghĩ nuốt trở về. Trên thực tế, không phải do cô nghĩ nhiều. Chuyện ăn uống của Mạnh Trường Khác đều do cô lo liệu, huống hồ chính cô cũng ăn. Hiện tại Mạnh Trường Khác xảy ra chuyện mà cô lại không sao, ngoài hệ thống ra thì cô chẳng thể nghĩ được gì khác. Lê Sân cũng có thể đoán được hiện tại Mạnh Trường Khác bị trúng độc.
Thời điểm hiện tại không phải lúc để cô suy nghĩ kỹ càng, mùi khói lửa đã lan đến rất gần, nếu không nhanh chân chỉ sợ lửa sẽ sớm lan đến chỗ bọn họ.
Lê Sân không biết lấy sức lực ở đâu ra, đem nửa người Mạnh Trường Khác nâng lên, hai người lảo đảo đi ra khỏi phòng ngủ, trông thấy ánh lửa lập lòe cạnh cửa sổ.
Cửa chính không biết đã bị ai khóa trái lại, Mạnh Trường Khác chỉ nhìn thoáng qua đã biết có người giở trò. Hết cách, Lê Sân chỉ đành cắn răng, dùng chân đá thật mạnh cửa phòng hai người Mạnh Nhất Mạnh Nhị.
Hai người này đều lớn bên cạnh Mạnh Trường Khác, sau khi hắn xảy ra truyện, bọn họ vẫn luôn ở ngay phòng bên cạnh để có thể thuận tiện cho việc chăm sóc Mạnh Trường Khác.
Nhưng Lê Sân đạp cửa một lúc lâu cũng không thấy có ai phản hồi. Chân cô đã sớm tê dại, mà Mạnh Trường Khác ở bên cạnh càng ngày càng thở không ra hơi, vài sợi tóc trên trán hắn bị mồ hôi lạnh túa ra thấm ướt, trông càng thêm mệt mỏi suy yếu.
Lê Sân thật sự không chờ được nữa, dồn hết sức lực cuối cùng đá tung cửa phòng kia ra.
Bên trong phòng chợt truyền đến mùi máu tươi, kết hợp cùng khí nóng và khói đen, càng thêm quỷ dị.
Cả Lê Sân và Mạnh Trường Khác đều bị cảnh tượng trước mặt làm cho ngây người. Mạnh Nhị không ở trong phòng, mà Mạnh Nhất lại đã chảy be bét màu ngã xuống dưới đất, trông có vẻ đã sớm mất mạng.
Trong tay hắn nắm chặt một phong thư, máu tươi thấm đẫm lên bao bì. Lê Sân đỡ Mạnh Trường Khác ngồi xuống một góc, đi qua lấy lá thư ra, cố gắng kìm nén sự sỡ hãi, run rẩy mở phong thư đó ra.
Tờ giấy bên trong cũng không viết nhiều lắm, Lê Sân đọc nhanh như gió, có chút do dự đưa bức thư cho Mạnh Trường Khác.
Phía sau lưng cô đã sớm ớn lạnh, quần áo bị mồ hôi dính sát vào da thịt, cực kỳ khó chịu. Nhưng lúc này cô không rảnh để ý điều này, nội dung mà Mạnh Nhất để lại trong thư đã sớm làm cô chết lặng.
Người hạ độc Mạnh Trường Khác chính là Mạnh Nhất, hiện tại hắn ta tự sát là để đền mạng cho Mạnh Trường Khác. Mạnh Nhị vô tội, hiện tại đang bị đánh thuốc mê nhốt trong phòng chứa củi. Mạnh Nhất chỉ nói hắn ta có nỗi khổ không thể nói, nhưng cũng không hề tiết lộ ai là kẻ đứng sau ra lệnh cho hắn ta.
Mạnh Trường Khác xem xong, vò nát bức thư ném sang một bên. Tay hắn nổi đầy gân xanh, cặp mắt đen cũng tràn ngập tơ máu tàn bạo.
Bình luận