🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 90: Phiên ngoại 2.

Edit: Lacey

Chu Du túng quẫn, thật sự túng quẫn.

Từ khi Tôn Hoài Cẩn ngồi xuống, cô cũng không dám đụng vào một giọt bia nào nữa. Mà Tôn Hoài Cẩn cũng không thèm nói gì, giống như lời cô nói mà lột vỏ tôm hùm đất.

Các giáo viên nữ bên cạnh bắt đầu hò hét: “Thần tiên quyến lữ từ nơi nào hạ phàm tới đây vậy má ơi!”

“Ông chồng nhà tôi mà so với cậu ấy thì không khác gì con khỉ!”

Chu Du: “...”

Cũng không đến nỗi thê thảm lắm.

Nhưng mà cô biết mặc dù Tôn Hoài Cẩn nhân mô cẩu dạng* ngồi ở đây nhưng chắc chắn trong lòng anh đang tức giận, trên đường về nhà sẽ tỏa ra khí lạnh, sau khi về đến nhà chắc sẽ trực tiếp trở mặt mà đè cô lên cửa, một đường thao đến phòng bếp, thao đến phòng tắm, rồi đến phòng ngủ, lại ra ban công,...

*Nhân mô cẩu dạng: chỉ những người trông lịch sự nghiêm túc nhưng thật ra đang âm mưu suy tính gì đó.

Người ta là đi lưu diễn còn anh thì “làm” lưu động.

Đừng hỏi Chu Du sao lại biết, là cô tự mình ngộ ra sau không ít lần ăn đau.

Thịt tôm hùm đất thơm ngon mỹ vị lúc nãy nay trở nên vô vị, Chu Du sắp khóc tới nơi rồi, thế mà vẫn có kẻ sợ cô chết chưa đủ nhanh, cố tình hỏi Tôn Hoài Cẩn:

“Học trưởng Tôn, nhà cậu ai làm chủ vậy?”

“Học trưởng Tôn, nhà cậu ai là người giữ tiền vậy? Kết hôn sớm như này thì bao giờ định sinh con thế?”

Mấy người là mấy bà cô ở Thượng Hải đấy à!? Chu Du cảm thấy rất khó hiểu, rõ ràng lớp cô là 36 nam 1 nữ, tại sao bây giờ cô lại cảm thấy giống như có tận 37 nữ vậy?

“Em ấy làm chủ.” Tôn Hoài Cẩn lại đặt môn con tôm đã lột vỏ xong vào bát của Chu Du, “Tiền cũng là em ấy giữ, sinh con cũng theo ý của em ấy, nếu không muốn sinh thì không sinh.”

Một đám nam sinh đồng thanh “oa” một tiếng, sao mà cô nghe cứ thấy kỳ lạ nhỉ, cứ như đang vui sướng khi người khác gặp họa ý.

Ăn cơm xong, Chu Du tự giác mà 886* với mấy bà cô này rồi theo Tôn Hoài Cẩn trở về nhà.

*886: tạm biệt

Quả nhiên vừa lên xe cô đã nhận ra khí lạnh quen thuộc, Chu Du còn có thể dám nói gì được nữa, cúi đầu trề môi, trong lòng nghĩ thầm nên tìm cớ gì để lừa gạt cho qua, nhưng còn chưa nghĩ xong đã về tới nhà rồi.

Tôn Hoài Cẩn vừa xuống xe đã kéo lấy cổ tay Chu Du, hai người tay trong tay bước vào thang máy, Chu Du cảm thấy ngột ngạt không khác gì như ở tù.

Vừa vào nhà, Tôn Hoài Cẩn đã trực tiếp đè Chu Du lên cửa, vừa hôn vừa xoa cho đến khi dưới thân của cô ẩm ướt mới hất cằm: “Qua đi.”

Nhưng dù sao người không giữ lời hứa cũng là Chu Du nên giờ cô chỉ có thể đuối lý chột dạ mà đi đến trước cửa sổ sát đất, ngoan ngoãn cởi áo khoác ra, chỉ để lại chiếc áo thun rộng thùng thình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...