🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: Ngoại truyện 4: Paul Khải Ân và quá khứ

Qua ô cửa sổ, ánh trăng bàng bạc bên ngoài đổ xuống nền nhà qua những song cửa bằng gỗ

Tấm rèm cửa màu xanh nhạt, dưới ánh trăng lại phản ra một màu trắng, tựa hồ như một dải màu trắng đang nhẹ nhàng lay động. Như đang thì thầm. Như đang muốn nói gì đó.

Bỗng nhiên một cơn gió thổi ập đến. Ánh trăng sáng bị che đi bởi một đám mây đen. Cánh cửa sổ đập mạnh vào song cửa, phát ra tiếng rầm rầm.

Tấm rèm cửa xinh đẹp bay phấp phới như thể muốn la hét điều gì đó.

Tiếng nức nở?

Tiếng sợ hãi?

Là hơi thở của sợ hãi!

Ở đâu? Ở nơi nào? Âm thanh kia quen thuộc quá...

"Mẹ ơi...huhu..." một cậu bé tầm ba đến bốn tuổi đang ngồi trong góc phòng. Trên người cậu mặc áo sơ mi trắng và chiếc quần đai chéo ngắn ống. Kết hợp với đôi giày thể thao đời mới.

Cậu bé đang ngồi một mình khóc.

Khóc ư? Vì sao lại khóc?

"Mẹ ơi...huhu..." cậu bé lại gọi mẹ. Tấm rèm cửa vẫn bay, tiếng gió gào rít bên ngoài khiến hai vai cậu có chút co lại vì lạnh.

Cậu bé ôm cánh tay nhỏ nhắn của mình, cố vùi đầu vào hai đầu gối đang co lại.

Trong căn phòng tối không bật đèn, căn phòng rộng lớn nhưng cô độc mỗi cậu bé ngồi thu mình trong góc.

Cậu bé ấy tên Khải Ân.

Mẹ cậu nói, Khải Ân nghĩa là luôn ghi nhớ ân nghĩa. Cũng có nghĩa là phải hiểu đạo lý.

Mẹ cậu nói, cậu là người mà bà yêu nhất trên đời.

Mẹ cậu nói, cho dù là công chúa cao quý của vương quốc Anh nhưng bà lại yêu một người đàn ông ngoại quốc. Người đó là Lâm Trạch, là bố của cậu, cũng là bố của người em trai sinh đôi của cậu, Trịnh Liệt.

Trịnh Liệt? Không đúng!

Ngày xưa em trai cậu tên khác. Không phải Trịnh Liệt.

Là gì?

Paul Khải Liệt?

Đúng rồi. Hai người là con của công chúa Anh quốc. Được mẹ đặt cho cái tên rất đẹp.

Nhưng rồi hôm đó, khi Paul Khải Ân đứng ngoài cửa, qua khe hở nhỏ của cánh cửa rộng lớn trong cung điện hoàng gia, cậu thấy mẹ mình đang quỳ gối van xin bà ngoại của cậu, tức Nữ Hoàng Anh.

Trên nền nhà trải thảm đỏ rực với những hoa văn thêu phượng xinh đẹp, hai đầu gối của bà đã rớm máu, nhiễm lên màu đỏ, tựa như hoà làm một với màu thảm.

Hai mắt to tròn của đứa bé ba tuổi mở lớn.

Bà ngoại cậu đã nói gì?

"Tôi không cho phép cô mang Khải Ân ra khỏi đây. Nếu muốn đi theo tên lừa đảo kia thì cô cứ mang nghiệt súc Khải Liệt đi theo."

Gì vậy? Sao lại như vậy?

Mẹ muốn bố thôi mà. Mẹ muốn đưa cậu và em trai đi theo bố thôi mà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...