🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: Ngoại truyện 1: Cuộc sống sau hôn nhân

Nghe đâu sau khi "cầu hôn" gần một tuần, có một đám cưới rất lớn, rất long trọng, rất... à mà thôi. Không có từ gì để nói.

Tóm lại là có một đám cưới được diễn ra, cô dâu tên Lâm Vĩnh Túc, còn chú rể tên là Trịnh Liệt. Còn sau đây là một vài mẩu truyện sau hôn nhân của hai người họ mà tôi - tức tác giả, đã rình mò mỗi ngày để có được và viết ra cho mọi người cùng đọc.

Đừng ai nói với hai vợ chồng nhà kia nhé. Suỵt!!!!!

****************

Câu chuyện ngắn 1:

Chán...

Chán quá đi...

Lâm Vĩnh Túc lăn qua lăn lại trên giường, sau đó lại up mặt vào gối, vùi khuôn mặt mình vào chiếc gối mềm mại.

"Sao vậy?" một giọng nói trầm ổn, rất có từ tính phát ra. Ngay sau đó, có một bàn tay to lớn vuốt nhẹ lên mái tóc đen dài có chút rối của Lâm Vĩnh Túc.

Không ai khác, đó chính là Trịnh Liệt. Là người chồng danh chính ngôn thuận mà cô vừa cưới về cách đây hai tuần.

Lâm Vĩnh Túc không quay đầu lại, lắc lắc đầu, ý bảo không có gì hết. Nhưng là Trịnh Liệt ở phía sau, không thể nhìn thấy được vẻ mặt hiện tại của Lâm Vĩnh Túc, mà chỉ thấy được mái tóc bù xù của cô có chút động đậy.

"Khó chịu sao?" Dạo gần đây cơ thể Lâm Vĩnh Túc rất kém, cứ một tí là lại buồn nôn, không muốn ăn gì, lại còn hay gặp ác mộng nữa. Thật là làm hắn lo muốn chết.

Mỗi lần nhìn thấy Lâm Vĩnh Tức bụm miệng, khuôn mặt co rúm vì khó chịu thì trong lòng hắn còn khó chịu hơn cô gấp trăm lần. Chỉ mong mình có thể bị ốm nghén thay cho cô.

Trịnh Liệt đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Lâm Vĩnh Túc, sau đó đưa xuống, vuốt ve tấm lưng qua chiếc áo ngủ rộng.

"Nói cho anh biết... Có phải..." Trịnh Liệt ngập ngừng: "Em sợ khi ngủ sẽ gặp ông ấy không?"

Phải!

Ông ấy... chính là Lâm Trạch.

NHững lúc cô ấy ngủ, gặp phải ác mộng. Điều đầu tiên cô ấy làm sẽ là nắm lấy tay hắn, siết thật chặt như sợ sẽ mất đi, sau đó lại lẩm bẩm, rất nhỏ, rất nhỏ rằng 'bố, đừng, bố ơi..'

Trịnh Liệt rất đau lòng.

Cứ một lần như vậy, là một lần hắn như bị ai đó cầm lấy con dao đâm vào từng mạch máu thớ thịt trên người mình vậy.

Trịnh Liệt hỏi xong câu đó, hắn cảm nhận được cả người Lâm Vĩnh Túc như cứng lại. Tấm lưng mượt mà của cô cũng theo đó mà có chút căng thẳng.

Trịnh Liệt cười tự giễu.

Đúng là vậy thật sao? Cô thật sự vẫn hận hắn? Vẫn chưa thể quên đi mối thù của...

"Em sợ." còn đang suy nghĩ mông lung, Trịnh Liệt nghe thấy tiếng nói nhỏ nhỏ phát ra bằng âm thanh nhẹ bẫng. Lần này, đến lượt toàn thân Trịnh Liệt đông cứng lại. Hắn đến cả thở cũng không dám nữa. Hắn sợ câu nói tiếp theo của Lâm Vĩnh Túc sẽ khiến cho mình không thể thở nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...