🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 35: Đại học

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

Từ khi quyết định giữ lại đứa trẻ, Cố Minh Mộng dường như đã ngộ ra điều gì đó nên bắt đầu chăm chỉ học tập. Thỉnh thoảng cô tỏ ra phản đối không muốn thừa nhận mình đã sinh con.

Mẹ Cố thường khuyên nhủ cô, nói rằng sau này cô sẽ không còn cơ hội sinh con nữa, nên sinh con bây giờ cũng không phải là mất mát gì, gia đình không thiếu điều kiện để chăm sóc đứa trẻ, cô phải cố gắng học hành, không được để chuyện này ảnh hưởng.

Nhìn vẻ mặt ngủ say của con trai, Cố Minh Mộng không nỡ buông tay. Sau khi suy nghĩ kỹ, cô nhận ra lời mẹ nói rất có lý nên cô yên tâm tiếp tục học. Ngoại trừ gia đình họ Cố, không ai biết cô đã sinh con.

Sau hai năm học tập chăm chỉ, cuối cùng Cố Minh Mộng cũng đỗ vào trường đại học danh tiếng - một trường đại học hạng hai gần đó.

Mẹ Cố đã rất hài lòng. Mặc dù đó chỉ là một trường đại học hạng hai, nhưng ít nhất cô cũng đã vào được trường đại học. Suy cho cùng, bac đã dùng tiền và mối quan hệ để cho cô được vào trường trong suốt thời trung học. Kế hoạch xấu nhất của mẹ Cố trước đây là bỏ tiền ra cho cô đi du học ở một trường đại học dỏm để tích lũy kinh nghiệm nếu cô trượt kỳ thi tuyển sinh.

Vì cô đã vượt qua kỳ thi, nên cô chắc chắn không có lý do gì phả đi nước ngoài. Mẹ Cố lắc đầu khi nghĩ đến các nước ngoài, đặc biệt là Ý. Bây giờ bà ghét mọi thứ liên quan đến nước Ý.

Trong kỳ nghỉ hè cuối cùng của năm cuối cấp ba, Cố Minh Mộng gần như phát điên vì buồn chán vì cô phải học ở nhà suốt và không có bạn bè. Cô chỉ có thể mỗi ngày đi theo Cố Thượng Hàn. Bây giờ bé đã gần hai tuổi và có thể nói được một vài từ đơn giản. Thằng bé thích nhất là ở cùng với Cố Minh Hạo. Thằng bé không muốn nói chuyện với bất kỳ ai ngoại trừ Cố Minh Hạo cả.

Mẹ Cố cùng Gu Ming Mộng chăm sóc em bé và thường kể lại những chuyện xảy ra ở trường đại học thời bà. Mẹ Cố là một giáo viên mẫu mực ngay từ khi còn nhỏ. Bà học y khoa tại trường đại học và tốt nghiệp với bằng dược sĩ. Nếu bà không kết hôn với ba Cố, bà có thể đã trở thành người giỏi như Chung Nam Sơn.

Mỗi khi mẹ Cố nghĩ như vậy, ba Cố lại khẽ nói: "Anh có bảo em đi làm lại mà em lại nói làm bác sĩ quá mệt mỏi, không muốn làm nữa."

"Câm miệng." Mẹ Cố trừng mắt nhìn ông.

Năm nay Cố Minh Hạo đã học lớp năm rồi. So với cậu bé mập mạp ồn ào của ba năm trước, bây giờ có thể coi là một cậu bé đẹp trai. Chiều cao của cậu ngày càng tăng, giọng nói cũng dần trở nên khàn khàn. Cậu đang trong giai đoạn bể giọng của tuổi dậy thì, nhưng tính cách ồn ào lúc bé thì không hề thay đổi.

Ngay khi trở về, gia sư đã đưa cậu lên lầu để làm bài tập về nhà. Vì sinh ra Cố Minh Mộng, mẹ Cố nhận thức sâu sắc về sự yếu kém trong giáo dục của mình nên trở nên nghiêm khắc hơn với hai đứa con còn lại. Tuy Cố Minh Hạo nghịch ngợm nhưng vẫn rất biết kiềm chế, vì vậy cậu rất chăm chỉ học tập.

Trong đầu Cố Minh Mặc chỉ toàn là mỹ nhân và công chúa nên cho cô bé học nghệ thuật. Dù sao đi nữa, cô bé đã yêu thích ca hát từ khi còn nhỏ và đã học thanh nhạc cùng khiêu vũ. Cô bé có thể đi theo hướng nhạc kịch trong tương lai. Có lẽ cô bé có thể trở thành Sarah Braman đấy.

Cho nên bây giờ hai đứa trẻ này không còn thoải mái như trước nữa. Chúng có ngày càng nhiều lớp học thú vị. Cố Minh Hạo phải chơi bóng đá sau khi hoàn thành bài tập về nhà. Mẹ của cậu đã đăng ký cho cậu bé vào một lớp học để cậu có thể giải tỏa năng lượng dư thừa của mình với một nhóm bạn đầy năng lượng.

Cố Minh Hạo vừa ra ngoài thì Cố Minh Mặc vừa về. Bây giờ cô bé đã học lớp 2 và không còn mũm mĩm như trước nữa. Cô bé đã trở nên cao hơn và xinh đẹp hơn rất nhiều.

"Tiểu Hàn Hàn!" Cố Minh Mặc rất yêu thương đứa cháu trai nhỏ của mình. Cô bé sẽ chạm vào khuôn mặt mềm mại của bé con khi về nhà. Sau khi cất cặp đi, cô muốn chạy đến ôm chầm lấy chị gái mình và hôn lấy Cố Thượng Hàn.

Cố Thượng Hàn vẫn còn đang chảy nước miếng thì đột nhiên bị hôn. Cậu bé không phản ứng gì cả tiếp tục dựa vào vòng tay mẹ, không biết mình đang nghĩ gì.

Cố Minh Mặc đã sớm quen với sự thờ ơ này. Cô bé nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé con chơi với cậu bé một lúc rồi bị mẹ Cố giục làm bài tập về nhà. Cô bé phải phụng phịu về phòng.

Cố Minh Mộng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngày càng xinh đẹp của em gái mình, khẽ nói: "Mẹ, mẹ phải chăm sóc em ấy thật tốt, đừng để em ấy đi theo con đường cũ của con."

Mẹ Cố ôm cô vào lòng, thở dài: "Lúc đó là mẹ..."

"Con không sai, mẹ cũng không sai. Đều là lỗi của tên ngốc Bạch Hạo kia!" Cố Minh Mộng kiên quyết trả lời. Phương châm sống của cô: Đừng đổ lỗi cho bản thân, hãy đổ lỗi cho người khác.

Giấy báo trúng tuyển đến vào giữa tháng 8, toàn bộ gia đình họ Cố đã cùng nhau đưa Cố Minh Mộng đi nhập học.

Trường đại học của Cố Minh Mộng ở Bắc Kinh, gia đình cô sống ở phía Nam. Cả nhà ăn uống vui chơi suốt dọc đường, trong vòng một tháng họ đã đi hết các khu vực xung quanh trên bản đồ, rồi thỏa mãn đến Bắc Kinh.

Còn bảy ngày nữa mới đến ngày Cố Minh Mộng nhập học. Họ đến Tử Cấm Thành, viếng thăm Đàn Thờ Trời, xem lễ thượng cờ trước Quảng trường, rồi đưa Cố Minh Mộng đến trường vào ngày khai giảng.

Cố Minh Mộng đang học chuyên ngành quan hệ công chúng. Cô sống trong ký túc xá bốn người. Bạn cùng phòng của cô đến từ khắp cả nước và tất cả đều trông còn ngây ngô. Mẹ Cố đắc ý nói thầm: Con bà vẫn là đứa đẹp nhất.

Tuy nhiên, bà vẫn nhẹ nhàng chào hỏi bạn cùng phòng của con gái rồi giúp Cố Minh Mộng dọn giường. Bà run rẩy trèo lên giường tầng trên, không quên nói đùa với Cố Minh Mộng: "Lúc còn đi học, hai bước là có thể lên giường, bây giờ thì hết sức rồi."

Cố Minh Hạo và ba Cố bị đuổi khỏi ký túc xá nữ. Cố Minh Mặc kéo Cố Thượng Hàn ngồi xổm trước máy sưởi cao cấp. Trẻ em miền Nam chưa bao giờ nhìn thấy những đồ cao cấp như vậy.

"Cố Minh Mộng, đây là em trai với em gái của cậu hả?" Một cô gái dễ thương có khuôn mặt tròn cùng đôi mắt tròn hỏi.

"Là em gái với con trai tớ. Em trai tớ đang ở ngoài." Cố Minh Mộng không chút do dự trả lời.

Mẹ Cố đang dọn giường và mọi người trong ký túc xá đều im lặng.

Ngoại trừ cô gái có khuôn mặt tròn cùng đôi mắt tròn: "Cậu có con trai à? Con cậu sẽ sống chung ký túc xá với cậu luôn sao?"

"Không." Cố Minh Mộng mỉm cười: "Cậu sẽ giúp tớ chăm sóc thằng bé à?" Cố Minh Mộng nghĩ cô bạn này chỉ hơi ngây thơ thôi. Khi mẹ Cố dẫn Cố Minh Mặc cùng Cố Thượng Hàn đi, mọi người đều đến hỏi thăm cô về đứa bé, chủ yếu là những câu hỏi về ba đứa bé là ai. Mấy cô gái mười tám tuổi luôn có nhiều tưởng tượng về tình yêu. Cố Minh Mộng là người đầu tiên đi trước nên đương nhiên sẽ tò mò về việc có con và kết hôn này.

Cho đến lúc cô gái có khuôn mặt tròn và đôi mắt tròn hỏi: "Làm tình có sướng không?"

Sau đó toàn bộ ký túc xá, bao gồm cả Cố Minh Mộng, lại một lần nữa rơi vào im lặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...