🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: Nhìn rõ

Lúc Quân Tâm chạy đến bệnh viện, cũng đã là giữa trưa. Nhìn hành lang đang có mấy vị bác sĩ đi qua đi lại, đây là thời gian ăn trưa nên có hơi đông người.

Quân Tâm không khó khăn để lấy được số phòng bệnh, anh đã gọi lại nhờ vả ông cậu xấu xa Cố Thiên Bình cho người nhà cô được ở phòng VIP tốt nhất.

Bước đến trước cửa phòng, anh có hơi do dự không biết nên tiến vào hay không. Lại vừa hay nắm cửa được người bên trong kéo ra, là Ninh Vũ. Hai người nhìn nhau.

-"Sao cậu lại đến đây?" Ninh Vũ cơ hơi bất ngờ hỏi.

-"Là ai đó?" Giọng ông Trần bên trong hỏi

Quân Tâm bước vào vài bước, thấy mẹ cô đang khép mắt nằm ở trên giường. Gật đầu chào ông Trần đang ngồi ghế bên cạnh, Ninh Thuần đứng cạnh ông. Còn cô thì mắt đỏ hoe đang ngồi cái ghế bên cạnh.

Anh lễ phép -"Chào bác trai, chào anh"

-"Là cậu à? Sao cậu lại biết?" Ông khẽ nhìn qua cô hỏi

-"Cậu con là bác sĩ trong bệnh viện. Lúc sáng nhận cấp cứu cho bác gái nên thông báo cho con biết" anh trầm giọng nói chi tiết.

Ông Trần lại nhớ đến vị bác sĩ lúc sáng, mắt lại không có nhiều nghi ngờ. Gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Anh đứng một bên, lặng lẽ nhìn cô. Hai mắt cô có chút sưng nhìn vô cùng đáng thương.

Cả nhà bao nhiêu người nhưng cũng không ai nói tiếng nào. Chỉ lẳng lặng quan sát người trên giường.

-"Mọi người đã ăn trưa chưa ạ?" Anh đột nhiên lên tiếng cắt ngang bầu không khí.

Ninh Vũ thay mọi người lắc đầu, lúc nãy anh vừa định ra ngoài mua chút gì đó nhưng lại gặp Quân Tâm nên quay trở lại.

-"Để con gọi thức ăn cho mọi người, dù sao cũng phải có sức để chăm sóc bác gái" anh nói rồi không để mọi người từ chối bước ra ngoài gọi điện thoại.

Trên giường bệnh, bổng vang lên vài tiếng rên nhẹ. Bà Trần từ từ mở mắt ra, ánh sáng có chút chói đến mức nhíu chặt hai chân mày.

-"Bà tỉnh rồi" ông Trần giờ mới thở phào nhẹ nhõm nói

-"Ưm...đây là đâu?" Giọng bà Trần có hơi yếu ớt nhìn ba người trước mắt hỏi

-"Đây là bệnh viện. Bà thật khiến tôi lo lắng" ông Trần nắm chặt tay bà nói khẽ

Bà Trần liếc mắt sang nhìn người đang trốn trong một góc bên kia, dù thấy một nửa người nhưng bà cũng biết là ai. Hai mắt khép hờ, không muốn nhìn đến.

-"Bà còn mệt không?" Ông Trần hỏi

Bà lắc đầu không đáp

-"Mẹ có muốn ăn chút gì không?" Ninh Thuần cúi xuống hỏi bà

-"Không muốn ăn" bà nói

-"Bà đừng bướng nữa. Phải ăn chút gì đi chứ" ông Trần vừa mắng vừa ân cần vẫn nắm tay bà.

-"Thức ăn con đã đặt rồi, tí nữa người ta sẽ mang lên" Quân Tâm đột nhiên bước vào nói

Nhìn cả gia đình đang nhìn anh như một người thừa thãi, anh mím môi nhìn thấy bà Trần đã tỉnh. Cả người lễ phép tiến đến -"Cháu chào bác"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...