Chương 27: 《Chương 27: Xui thôi...(H-)》
"Tớ đợi hơi lâu rồi đấy!" Lục Vũ Hạo mang bộ áo ngủ của nam ngồi xổm sau lưng ghé đầu vào tai cô nói nhỏ.
"Cậu...!" Lâm Bội Bội quay đầu lại thấy Lục Vũ Hạo liền hoảng hốt mà đứng dậy.
Mà đứng dậy thì tấm khăn quấn cơ thể cô lại tuột xuống và anh với ánh mắt cực kì giảo hoạt mà nhìn cô từ trên xuống rồi còn không quên huýt một điệu sáo như đang tán thưởng.
"Sao, sao cậu dám vào đây!" Lâm Bội Bội bình tĩnh cầm cái khăn quấn lên che lại cơ thể.
"Vào đây chơi với cậu..." Anh cười một điệu cười quỷ dị đến híp mắt sau đó đứng dậy cởi dây đai của áo ngủ rồi cho áo ngủ trượt xuống và anh trần chuồng trước cô.
"Chơi gì mà chơi! Đi ra ngay! Đây là phòng dành cho nữ mà!" Cô nghiêm giọng lên bởi vì cô thật sợ sẽ có người đi vào.
"Cậu sợ gì chứ! Tớ cho vệ sĩ chặn ở ngoài rồi!" Mặt anh vẫn giữ nụ cười quỷ dị đó mà bước xuống nước tiến lại gần cô.
"Tránh ra! Tránh ra! Tớ không muốn!" Cô xoay người như muốn chạy nhưng lại không thành công vì eo của cô đã bị tóm rồi:"Chạy đi đâu cơ chứ! Hôm nay tớ còn chưa được giải quyết mà!" Nói rồi anh hôn lên cổ của cô rồi bế cô lên đùi của anh mà ngồi ngâm xuống nước.
"Cậu, cậu đừng vậy mà... Mọi người mà phát hiện là toi đó..." Mặt cô mếu máo như muốn khóc đến đáng thương.
"Đừng có mếu! Tớ đã nói là không có ai vào được đâu mà!" Lục Vũ Hạo hôn lên môi cô.
"Có người vào là tớ đánh cậu không trượt phát nào luôn!" Lâm Bội Bội cắn môi dưới của anh.
Lục Vũ Hạo khẽ cười rồi đỉnh ngay đôi môi đỏ hồng của cô mà hôn, cô vòng tay lên cổ anh đáp lại. Anh đưa lưỡi tiến vào, nhấm nháp sự ngọt ngào bên trong khoang miệng cô, khiêu khích chiếc lưỡi non mềm thơm ngát của cô mà bút vào. Hai người hôn nhau thật tình tứ.
Lâm Bội Bội dần thở không nổi, tay đập vào vai anh ý buông ra. Lục Vũ Hạo tách môi mình ra khỏi môi cô, một đường chỉ bạc kéo dài từ hai môi hai người rồi chảy xuống khóe môi của Lâm Bội Bội. Anh liền liếm lấy.
Nụ hôn dần chuyển lên tai cô, miệng Lục Vũ Hạo ngậm cắn, mút vào.
"A..." Lâm Bội Bội run lên vì ở tai là điểm nhạy cảm của cô.
Tay anh từ vòng eo mảnh khảnh của cô di chuyển lên bộ ngực cô mà xoa nắn. Môi anh là tìm về môi cô.
Lục Vũ Hạo cầm lấy bầu ngực của cô mà bóp, lúc mạnh lúc nhẹ, nhưng lại không đụng đến núm vú. Anh hôn lên bầu ngực, liếm quanh quầng vú màu hồng nhạt, hơi thở nóng ấm của anh phả lên nên núm vú của cô làm cô khó chịu.
Lâm Bội Bội tức giận, núm vú cô muốn anh liếm:"Đáng ghét! Hôn nó đi chứ!" Một tay cô đập xuống nước bì bõm, một tay cô nâng một bên vú lên môi của anh.
"Muốn hôn nó à?" Giọng anh cười cười hỏi.
"Muốn..." Lâm Bội Bội nhỏ giọng ngượng ngùng đáp vì lúc nãy hơi quá.
"Theo ý cậu!" Nhanh chóng, Lục Vũ Hạo bắt lấy quả ngực của cô rồi hôn lên nó. Anh ngậm núm vú cô vào miệng rồi mút lấy một lần rồi lại một lần. Tay còn lại thì bóp bên vú kia. Lục Vũ Hạo mút bên này rồi chuyển qua bên kia vú thật mạnh làm cô nỉ non, cứ mút lấy mút để như thế đến lúc hai núm vú hồng đứng thẳng mới dứt.
Bình luận