Chương 13: 《Chương 13: Vì nụ hôn mà ăn đập》
Tạm biệt Ngụy Chí Trạch xong, Lâm Bội Bội và Lệ Chí Hạ quay qua Đường Song Y hỏi chuyện:"Y Y, cậu hãy nói mau! Cậu và Thiên Hàn là có cái gì phải không?"
"Hả? Đâu có đâu!" Đường Song Y chối bỏ.
"Cậu mau nói thật đi! Chứ cái không khí lạ giữa cậu và Thiên Hàn lúc ăn trưa là gì? Chúng ta là bạn bè lâu năm chả lẽ cậu lại giấu?" Lâm Bội Bội nói vậy chứ trong lòng vẫn chột dạ vì mình cũng có chuyện giấu.
"Đúng vậy. Cậu nói mau!"
Đường Song Y:"Thật ra... chuyện là, tối qua..."
"Nói mau!" Lâm Bội Bội và Lệ Chí Hạ gằng giọng.
"Là Thiên Hàn hôn tớ!" Đường Song Y bị làm cho giật mình mà nói thẳng tuột ra.
"Kể đầu đuôi!"
...
Tối hôm qua, Đường Song Y đến nhà hàng mới mở của ba cô để giúp và học tay nghề của ba cô.
Bước vào nhà hàng, cô liền thấy Đông Phương Thiên Hàn cùng một cô gái mặc váy trắng đang ngồi nói chuyện nên cô chạy đến chào hỏi:"Bonjour!* Đang hẹn hò đấy à?"
(*Tiếng pháp: Xin chào)
"Tớ k---" Đông Phương Thiên Hàn đang tính nói thì cô cắt ngang:"Cô ấy thật đẹp nha!... Xin chào!"
"Xin chào! Tôi là Giản Lam Vy. Chúng tôi là đang hẹn hò!" Giản Lam Vy một vẻ dịu dàng chào hỏi.
"Ồ! Vậy tôi sẽ nấu bàn này để hai người thưởng thức!... Bye, lát gặp!" Đường Song Y chạy nhanh về phía nhà bếp.
Cô nấu mấy món theo yêu cầu của bàn Đông Phương Thiên Hàn. Nhưng mà bàn của Đông Phương Thiên Hàn lại báo thức ăn có vấn đề nên cô đành đi ra hỏi thử.
Đường Song Y vừa mới bước ra đến bàn, chưa kịp nói gì thì nguyên một ly rượu tạt thẳng vào mặt cô:"Đồ đê tiện!" Giản Lam Vy hét to làm mọi người xung quanh chú ý đến.
"Này, cô làm gì vậy!?" Đông Phương Thiên Hàn giật bắn mình, vội lấy chiếc khăn ướt lau cho Đường Song Y.
"Trước đây anh bảo rằng, phụ nữ không nên thô bạo, nóng nảy, và em đã sửa, nhưng sao anh vẫn nằng nặc đòi chia tay!" Cô ta mặt tức giận.
"Tôi đã nói rồi, vui thì đến với nhau, chán thì chia tay, tình cảm đã nhạt thì cũng không nên gượng ép làm gì. Vì sao cô không chịu hiểu?" Đông Phương Thiên Hàn bình thản nói.
"Rồi sao? Anh là vì con ả tình nhân mới này của anh phải không?"
"Đúng vậy! Tôi là yêu cô ấy đấy!" Đông Phương Thiên Hàn ôm lấy bờ vai của Đường Song Y áp vào người mình, nhỏ giọng nói:"Phối hợp..."
Giờ thì mọi người đều chú ý đến cô.
Cô điềm tĩnh bỏ chiếc khăn xuống,"Này, nếu tôi có là tình nhân mới của cậu ta hay không thì mắc cái mớ gì mà cô tạt rượu vào tôi chứ!" Nói xong cô cầm ngay li rượu còn nguyên của anh tạt lại vào mặt cô ta.
"Cô! Sao cô dám tạt rượu tôi chứ? Cô có biết tôi là ai không hả?"
"Vì sao à? Hừm, có ba lí do nhỉ? Thứ nhất, vì lúc nãy cô tạt tôi. Thứ hai, tôi chã cần biết cô là ai hết, tôi thích là tôi tạt. Thứ ba, là vì tôi mà đã tạt thì sẽ không ai nói gì, mà còn ủng hộ tôi. Đúng không?" Câu cuối cô hướng về phía anh mà nói.
Bình luận