🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 214: Ngoại truyện 1. Mạch thượng hoa

Pháo hoa đầy trời, sâu trong biển người, hai người cùng nắm cành liễu nhìn nhau cười khẽ, chỉ có các nàng biết nước mắt trong đáy mắt có bao nhiêu nóng hổi.

Nhìn hai vị chủ tử dịu dàng thắm thiết như vậy, Xuân Hạ theo bản năng muốn câu ngón út của Hồng Nhụy, nào biết ngón út câu chỉ có không khí, Hồng Nhụy đã không còn ở bên cạnh.

"Hồng Nhụy!" Xuân Hạ có chút hoảng hốt, kêu gọi đồng thời nhìn khắp nơi xung quanh. Nàng nhanh chóng tìm được thân ảnh của Hồng Nhụy, chỉ thấy nàng ấy đang đứng trước sạp nhỏ bán các loại du ký, rất có hứng thú mà lật xem từng trang sách.

Xuân Hạ thở dài nhẹ nhõm một hơi, bước nhanh qua đó, "Đột nhiên không thấy người đâu, ngươi muốn hù ta sao?"

Hồng Nhụy áy náy nhìn nàng, "Đừng giận, được không?"

Xuân Hạ đâu có giận nàng, chỉ lo lắng cho nàng mà thôi, "Lúc này tìm được rồi sao?" Nàng nhớ rõ mấy năm nay Hồng Nhụy vẫn luôn tìm du ký viết về quê nhà, từ nhỏ vào cung cho đến nay, cho dù là Hồng Nhụy hay là nàng, đã sớm quên mất đường về quê.

Hồng Nhụy ôm quyển du ký kia thật chặt trong lòng ngực, cao hứng gật đầu với Xuân Hạ, "Ừm!"

"Ta mua!" Xuân Hạ lập tức thanh toán.

Hồng Nhụy vội la lên: "Xuân Hạ......"

"Ta tặng cho ngươi, được không?" Xuân Hạ ôm cánh tay của nàng ấy, lôi kéo nàng ấy lui đến chỗ mái hiên hơi chút yên tĩnh, cười nói, "Để ta xem, quê nhà của ngươi là như thế nào?"

Hồng Nhụy mỉm cười gật đầu, lật quyển du ký đến trang ghi chép về quê nhà, đưa cho Xuân Hạ, "Chính là nơi này!" Trong giọng nói lộ ra vui sướng nồng đậm, đó là niềm vui mừng tích tụ từ nỗi mong nhớ quê hương qua năm này tháng nọ.

Mượn ánh nến dưới hiên, Xuân Hạ nhìn mấy hàng chữ nhỏ trong quyển du ký —— Quan Trung, Liễu Hương, núi sông tươi đẹp, Xuân đến có hoa nở trên khắp cánh đồng, giống như tuyết phủ. Gió Xuân khá lớn, cánh hoa theo gió bay múa, giống như bông tuyết, lất phất bay bay.

Xuân Hạ từng nghe Hồng Nhụy miêu tả quê nhà, nhắc đến nhiều nhất chính là tuyết ở Liễu Hương.

Mới đầu nàng cho rằng đó chỉ là tuyết, nhưng nhìn mấy hàng chữ nhỏ này, Xuân Hạ cuối cùng đã hiểu, tuyết trong hồi ức ngày còn bé của Hồng Nhụy có lẽ là cơn mưa hoa nhỏ bay múa trên cánh đồng.

"Đẹp quá." Tuy Xuân Hạ không tận mắt nhìn thấy, nhưng nhìn thấy ý cười thoả mãn của Hồng Nhụy, nàng biết đó nhất định là hồi ức tốt đẹp nhất trong lòng Hồng Nhụy.

Hồng Nhụy mỉm cười, đột nhiên lật vài trang du ký, đầu ngón tay dừng ở một địa phương khác, "Nơi này cũng rất đẹp."

Xuân Hạ nhìn theo đầu ngón tay nàng ấy, lúc nhìn thấy bốn chữ "Hà Đông, thôn Đào", ánh mắt nàng trong chớp mắt sáng lên rõ ràng. Ký ức ngày còn bé như thủy triều dâng lên trong đầu, nàng còn nhớ rõ quang cảnh khi đó, ánh nắng len qua kẽ lá rơi xuống, nhưng đã không còn nhớ được dung mạo của a nương nữa rồi.

Nàng tiến cung khi còn rất nhỏ, bởi vì bản tính lanh lợi, nên được an bài cho Thái Bình, làm thị tỳ lớn lên cùng công chúa. Nếu không phải trong nhà không có gì ăn, nàng cũng sẽ không bị người trong nhà bán cho một lão thái giám, nhiều lần thay đổi, cuối cùng trở thành thị tỳ bên cạnh công chúa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...