🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 98: . Quà mừng

Sau Tết Thượng Nguyên, Lạc Dương vào Xuân, cả thành sắc Xuân dạt dào, mắt nhìn đến đâu cũng là cây xanh hoa đỏ.

Hôm nay là ngày sinh của Võ Hậu, trong cung vốn nên mở yến tiệc náo nhiệt một phen, nhưng Thiên Tử bệnh nặng, nếu ngay lúc này Võ Hậu mở tiệc, nghe bách quan chúc mừng, thật sự không ổn. Ngày sinh năm nay nàng không đề cập tới một chữ, Lễ Bộ hỏi ý, cũng không phê một chữ. Quan viên Lễ Bộ suy đoán ý tứ, liền không hỏi những việc liên quan đến nữa.

Đêm đến, gió nhẹ tuyết trắng, Trinh Quán Điện đèn đuốc sáng trưng.

Võ Hậu phê xong một nửa tấu chương, đột nhiên buông bút son, “Năm trước Thái Bình dường như tặng cho bổn cung một phần lễ vật.” Khi đó nàng vốn định nhìn một cái thật kỹ, nhưng sau đó tai họa liên tục, lại phải gác sang một bên.

Bùi thị gật đầu, “Bẩm Thiên Hậu, nô tỳ đã cất kỹ lễ vật của công chúa.”

“Lấy ra đây.” Võ Hậu phân phó.

“Vâng.” Bùi thị lĩnh mệnh lui ra.

Võ Hậu nhìn về phía Uyển Nhi đang mài mực, “Mấy cuốn kinh thư mà ngươi sao chép, bổn cung đã nhìn qua, thư pháp của ngươi lại tiến bộ không ít.”

Uyển Nhi vội vàng hành lễ, “Thiên Hậu quá khen.”

“Khen ngươi thì cứ nhận, bớt nói mấy lời vô nghĩa đó với bổn cung.” Võ Hậu nhàn nhạt nói xong, Bùi thị đã ôm kinh văn do công chúa sao chép lại đây, hai tay cung kính dâng lên.

Võ Hậu tiếp nhận kinh văn, chậm rãi mở ra trên long án.

“Chà, thư pháp của Thái Bình cũng tiến bộ không ít.” Võ Hậu thưởng thức đầu bút của Thái Bình, so với trước đó, chữ viết của Thái Bình đã bớt đi sắc bén, không phải không có, mà là kiềm chế.

Kiềm chế.

Võ Hậu nghĩ đến hai chữ này, cảm khái nói: “Đứa nhỏ Thái Bình này, từ nhỏ cảm xúc đều đặt hết ở trên mặt, có thể làm được như bây giờ, đã là không dễ.”

Uyển Nhi lẳng lặng nghe, không biết Võ Hậu rốt cuộc muốn chỉ cái gì, cũng không biết Võ Hậu từ chữ viết của Thái Bình nhìn ra cái gì.

Không nghe thấy Uyển Nhi đáp lại, Võ Hậu nhìn Uyển Nhi một cái thật sâu, hỏi: “Sao không nói lời nào?”

“Đây là chuyện nhà của Thiên Hậu, thần không dám nhiều lời.” Uyển Nhi cung kính nhất bái.

Võ Hậu cười khẽ, “Ngươi chỉ không dám nhiều lời ở chỗ bổn cung, lại âm thầm chỉ điểm Thái Bình không ít.”

Uyển Nhi từ từ quỳ xuống, “Thần sợ hãi, xin Thiên Hậu nói rõ.”

“Được rồi, lá gan của ngươi lớn bao nhiêu, bổn cung rõ ràng, đứng lên đi.” Đêm nay Võ Hậu chỉ nhất thời hứng khởi, mới thử hai câu, nhìn thấy Uyển Nhi trịnh trọng như thế, nàng ngược lại cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

Giống như ngự mã, nếu con ngựa không nghe khống chế, người ngự mã sẽ càng thích thú dùng đòn roi, nếu con ngựa thuận theo, người ngự mã lại cảm giác không thú vị.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...