🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 88: . Góp lời

Thị vệ Đông Cung mất nửa canh giờ dựng giá đỡ, cuối cùng bình yên đỡ Thái Bình từ trên mái xuống.

Vi Diễm lạnh mặt đến gần Thái Bình, nàng thật ra không dám giáo huấn Thái Bình, chỉ đành trút giận lên những người hầu hạ bên cạnh Thái Bình, vung tay lên, liền cho nô tỳ của Đông Cung một bạt tai.

“Có người hầu hạ như các ngươi sao?”

Nô tỳ kia chợt bị đánh, trên mặt vừa đỏ vừa đau, theo bản năng mà quỳ xuống, không ngừng dập đầu: “Nô tỳ biết tội! Nô tỳ biết tội!”

“Tẩu tẩu.” Thái Bình đi đến trước một bước, cúi đầu nhìn người nô tỳ này, “Việc hôm nay, không trách nàng ta được.”

“Không trách nàng ta, chẳng lẽ nên trách tẩu như ta sao? Thái Bình, nếu ngươi không cẩn thận té ngã, bệ hạ cùng Thiên Hậu sao có thể bỏ qua cho ta?” Vi Diễm dứt khoát nói thẳng ra.

Thái Bình cười nhạt, “Thì ra tẩu tẩu quở trách nàng ta, chỉ vì muốn công đạo với phụ hoàng cùng mẫu hậu.” Vừa nói, ý cười của Thái Bình nhiều thêm một tia hàn ý, “Nhưng nếu ngay lúc này, Đông Cung xảy ra án mạng……” Thái Bình vừa nói, vừa ghé sát vào Vi Diễm, thanh âm thấp xuống, “Tam ca ở bên phụ hoàng lại nhiều thêm một tội.”

Biểu tình Vi Diễm nghiêm túc, cho rằng chính mình nghe lầm. Từ trước đến nay tiểu công chúa kiêu căng, lúc này sao có thể nói ra lời như vậy.

Thái Bình không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vỗ bả vai người cung tì kia, “Ngươi tên là gì?”

“Bẩm…… Bẩm điện hạ…… Nô tỳ là Oanh Nhi……” Cung tì này dường như là vừa run rẩy vừa nói chuyện.

Thái Bình ý vị sâu xa mà cười cười, “Bổn cung nhớ kỹ.” Nói xong, nàng nghiêng mặt nói với Xuân Hạ, “Xuân Hạ, thu thập y phục của bổn cung, chúng ta hồi cung.”

Vi Diễm bụng đầy oán giận lại không thể phát tiết, những lời này Thái Bình đã nói một cách rõ ràng, nàng cũng không thể tiếp tục làm khó cung tì này, không thể ngay lúc này làm ra mạng người, cho nên chỉ phải cố nén tức giận, căm giận nói với nội thị bên cạnh: “Mấy người các ngươi còn thất thần làm cái gì? Mau đi giúp công chúa thu thập.”

“Vâng.”

Ngay khi Xuân Hạ mang người đi thu thập y phục của công chúa, Thái Bình bỗng nhiên câu lấy cánh tay Vi Diễm, đỡ nàng ta ngồi xuống một bên, nhỏ giọng nói: “Lúc tam ca giám quốc còn mang theo châu chấu, việc này phụ hoàng đã biết, hôm nay tình thế của tam ca nguy hiểm, xin tẩu tẩu nghe ta một lời, đừng nên sinh sự lúc này.” Vừa nói, nàng chớp chớp mắt cười với Vi Diễm, “Cho nên, việc hôm nay ta leo lên mái, xin tẩu tẩu giấu giếm giúp ta, để tránh cành mẹ sinh cành con.”

Vi Diễm tức khắc hoảng hốt, “Điện hạ phải làm sao bây giờ?”

“Đều giao cho ta đi, ta bảo đảm đêm nay tam ca có thể bình yên trở về.” Thái Bình phủ lên mu bàn tay Vi Diễm, vỗ ba cái.

Vi Diễm thở dài một tiếng, chỉ đành thuận theo Thái Bình.

Chờ đám người Xuân Hạ thu thập xong đồ đạc, Thái Bình liền mang người rời khỏi Đông Cung. Trước khi về Đại Minh Cung, Thái Bình chạy đến Thái Sử Cục một chuyến, ngồi trên xe ngựa xem qua bản danh sách kia một lần, ánh mắt cuối cùng dừng ở tên của một vị lang trung nào đó của Thái Sử Cục.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...