🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 66: . Dạ thám

Lý Hiền mặc một bộ y phục màu trắng, ngồi bên cửa sổ, cũng không đáp lại Thái Bình. Ba ngày ngắn ngủi, Thái Tử điện hạ phong tư tuấn tú ngày nào hiện giờ đã râu ria đầy mặt, ánh mắt ảm đạm.

Thứ hắn mất đi không chỉ là ngôi vị trữ quân, mà còn là mộng tưởng đế vương thuộc về hắn.

Thái Bình ôm một kiện áo choàng từ trên giá, đến gần Lý Hiền, khoác áo choàng lên người hắn, “Nhị ca, trời lạnh, để ý thân thể.”

“Ngươi cho rằng A Hiển đã thắng sao?” Lý Hiền quay đầu lặng nhìn Thái Bình.

Thái Bình không đáp.

“Chẳng qua lại là một vòng luân hồi.” Lý Hiền chán chường nói tiếp, tự giễu mà nở nụ cười, “Chúng ta…… đều là quân cờ của phụ hoàng cùng mẫu hậu…… Chỉ là quân cờ……” Hắn cuối cùng đã suy nghĩ cẩn thận tất cả, có thể đi đến một bước này, đã muộn rồi.

Rốt cuộc vẫn là huynh muội huyết mạch tương liên, thấy nhị ca như thế, trong lòng Thái Bình có chút chua xót, thở dài: “Nhị ca nếu có cần gì, cứ việc sai người thông báo với ta, ta sẽ giúp nhị ca làm thỏa đáng.”

Lý Hiền giật mình, khàn khàn mở miệng, “Thái Bình.”

“Vâng.” Thái Bình ngồi xuống bên cạnh Lý Hiền.

“Ta vốn tưởng rằng, ngươi tới đây là để cười nhạo ta.” Lý Hiền bỗng nhiên sinh ra một tia hổ thẹn.

“Cười nhạo nhị ca cái gì chứ?” Thái Bình nhàn nhạt hỏi lại, “Việc đã đến nước này, như nhị ca đã nói, kỳ thật cũng không có ai chân chính chiến thắng.”

Lý Hiền chỉ cảm thấy mình chưa bao giờ hiểu rõ Thái Bình, không thể không đánh giá người muội muội này một lần nữa. Trong ấn tượng của hắn, Thái Bình là tiểu công chúa bị Nhị Thánh sủng hư, hắn chưa bao giờ đặt nàng vào mắt, không nghĩ tới khi hắn thất vọng nhất, chỉ có nàng dám đến thăm hắn. Hắn bỗng nhiên cảm thấy Thái Bình qua một đêm đã trưởng thành không ít, không còn là tiểu cô nương luôn chạy theo mấy người ca ca bọn hắn như trong trí nhớ nữa.

Lý Hiền bỗng nhiên muốn vỗ vỗ lên gáy Thái Bình, động tác mới chỉ làm một nửa, liền rút tay lại. Năm tháng đã qua, không ai có thể quay lại, hắn đã từng muốn tính mạng của nàng, chỉ một điểm này, giữa hắn cùng nàng liền có một khoảng cách vĩnh viễn không thể hàn gắn.

Thái Bình cầm tay Lý Hiền, từ tốn nói: “Ta không thể ở lại đây lâu, nhị ca nhớ bảo trọng.” Nói xong, nàng vỗ vỗ mu bàn tay Lý Hiền, liền đứng lên.

“Người ấy…… vẫn ổn chứ?” Lý Hiền nghẹn hỏi.

Thái Bình tự nhiên biết người mà hắn hỏi là ai, chỉ là lúc này nàng không muốn hắn lại cùng Uyển Nhi có bất luận liên hệ gì, “Phụ hoàng cùng mẫu hậu đều mạnh khỏe.”

Lý Hiền nhíu mày, Thái Bình hơi hơi cúi đầu với hắn, không còn nói gì nữa, xoay người liền hướng về cửa điện.

“Thái Bình……” Lý Hiền lại gọi.

Thái Bình mỉm cười quay đầu lại, “Ta sẽ phân phó nội thị đưa chút thi văn đến đây, nếu nhị ca cảm thấy buồn, có thể xem thi văn.” Nói xong, Thái Bình liền mở cửa điện, lập tức đi ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...