🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 57: . Giải vây

Xe ngựa của Thái Bình vẫn còn dừng ở ngoài Huyền Đức Môn, Vũ Lâm tướng sĩ đánh xe nhìn thấy công chúa đi ra từ xa xa, liền nhảy xuống xe ngựa, cung kính mà nhấc màn xe lên, đợi công chúa lên xe.

Thái Bình hơi nhấc làn váy, dẫm lên bệ đỡ, lại bám vào thành xe, cẩn thận nhìn về con đường vừa đi —— chỉ thấy Xuân Hạ một đường chạy lại, vừa đến bên cạnh xe ngựa, không ngừng thở dốc.

“Điện hạ, người chạy chậm một chút, nô tỳ cũng đuổi không kịp người đó.”

Ngay cả Xuân Hạ cũng đã đuổi kịp, sao Uyển Nhi lại không nhanh hơn vài bước? Thái Bình không vui mà nhìn Uyển Nhi ở phía xa xa, chỉ thấy nàng ấy không vội không chậm, từ từ đi đến, dường như không sợ công chúa tức giận mà quất roi đi luôn.

Thái Bình còn đang buồn bực, vốn dĩ muốn cho Uyển Nhi một cơ hội, nghe nàng ấy dỗ dành mình, nhưng nhìn thấy tư thái đi từ từ này của Uyển Nhi, trong lòng vừa khô khốc vừa chua xót, dứt khoát thả màn xe xuống, lạnh lùng nói: “Đi! Hồi cung!”

“Vâng!” Vũ Lâm tướng sĩ quay đầu ngựa lại, vừa muốn đánh ngựa về Đại Minh Cung, lại nghe thấy thanh âm Thái Bình vang lên.

“Dừng lại!”

Thái Bình hít sâu một hơi, từ đời trước đến đời này, trông cậy Uyển Nhi dỗ nàng, chỉ sợ khó như lên trời. Thôi, khó có dịp có thể nói đôi lời tri kỷ, nàng nhịn là được. Vừa nghĩ như vậy, tuy trong lòng vẫn còn ủy khuất, nàng vẫn nhấc màn xe lên, hô một tiếng với Uyển Nhi đang đi đến trước Huyền Đức Môn: “Uyển Nhi, lên xe! Bổn cung đưa ngươi qua đó!”

Xuân Hạ vội vàng nháy mắt với Uyển Nhi, “Thượng Quan đại nhân, mau lên xe đi.”

Uyển Nhi lại cung kính mà nhất bái, “Thần vẫn nên đi bộ thôi.”

“Ngươi!” Thái Bình kéo căng màn xe, nếu không phải móc ở trên rất chắc, chỉ sợ đã bị tiểu công chúa một phen túm xuống.

Uyển Nhi mỉm cười chắp tay thi lễ, “Thần muốn đơn độc vấn an mẫu thân.”

“Ngươi khinh người quá đáng!” Hốc mắt Thái Bình đã đỏ, dứt khoát buông màn xe xuống, nghẹn quát, “Hồi cung! Hồi cung!” Trong tiếng nói rõ ràng trộn lẫn một tia nức nở.

Vũ Lâm tướng sĩ đợi một lát, nhìn thấy công chúa không còn phân phó gì khác, lúc này mới quất một roi xuống mông ngựa, đánh xe về Đại Minh Cung.

Những chuyện khác Xuân Hạ không biết, nhưng chỉ nghe ngữ khí này của công chúa, nàng liền biết công chúa thật sự tức giận.

“Đại nhân……” Xuân Hạ cũng không tiện nói nhiều cái gì, đành phải nhanh chân đuổi theo xe ngựa, cùng công chúa hồi cung.

Mi tâm Uyển Nhi nhíu lại, hơi hơi nghiêng mặt, dư quang thoáng nhìn thấy một hắc ảnh của nội thị chợt lóe lên bên trong Huyền Đức Môn. Võ Hậu có thể biết được nhiều chuyện của Đông Cung như vậy, nhất định phải có tai mắt ở Đông Cung. Cũng không biết người ở phía sau nhìn trộm nàng rốt cuộc là tai mắt của ai, nàng cùng công chúa ở trước ánh mắt nhìn chằm chằm của thiên hạ vẫn nên bảo trì khoảng cách thì hơn, đối với công chúa cũng không phải chuyện gì xấu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...