🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: . Hương Thu

Để tránh hiềm nghi, Thái Bình hiếm khi đến Tử Thần Điện. Mỗi sáng thỉnh an, cũng chỉ hành lễ tượng trưng với Võ Hậu rồi liền rời đi, ngược lại ở bên Lý Trị, Thái Bình dường như sẽ đến cùng phụ hoàng trò chuyện nửa canh giờ mỗi ngày.

Lựa chọn của công chúa, đối với bách quan xem ra đã rõ ràng cực kỳ. Ngay cả Thái Tử Lý Hiền lúc trước từng có hiềm khích, nhìn thấy Thái Bình đứng về bên hắn, thái độ đối với Thái Bình cũng hòa hoãn hơn nhiều. Có đôi khi gặp gỡ Thái Bình ở chỗ phụ hoàng, cũng sẽ giống như một vị ca ca, ân cần hỏi han vài câu.

Đại Minh Cung duy trì gió êm sóng lặng như vậy, cuối cùng tháng Tám đến, mùi hương hoa quế tràn ngập bên trong cung uyển, đặc biệt là hoa quế ở Đông Cung, năm nay còn nở rộ hơn so với năm trước, ánh vàng rực rỡ như dát lên cây. Thái Tử Lý Hiền đặc biệt sai người hái hoa quế, hoặc là ủ rượu, hoặc là chế biến bánh ngọt, năm nay đã truyền ra tin tức từ sớm, Đông Cung chuẩn bị an bài một bữa gia yến, người một nhà cùng nhau trải qua Trung Thu.

Nhưng ai cũng đều biết, cái Trung Thu này chỉ sợ không có ai trải qua dễ dàng.

Ngày hôm đó, Thái Bình theo lệ đi vào Tử Thần Điện thỉnh an. Hôm nay nàng mặc một thân váy sam đỏ như lửa, trên cánh tay quấn một dải lụa vàng nhạt, bờ vai trắng nõn hơi lộ, lúc bước vào Tử Thần Điện, cực kỳ giống một đóa hoa nhỏ đỏ rực nở rộ dưới ánh dương ngày Đông, lộng lẫy làm người khác không rời mắt được.

Quả nhiên là niên thiếu tươi đẹp, mỗi lần thấy Thái Bình như vậy, Võ Hậu yêu thích từ đáy lòng, thậm chí còn có thêm một tia hâm mộ.

Nếu nàng trẻ lại mười tuổi, nàng tin tưởng mình có thể làm càng nhiều chuyện, hiện giờ xác thật già rồi. Võ Hậu cúi đầu nhìn nhìn bàn tay đang cầm bút son, mặc dù đã dụng tâm bảo dưỡng, nếp nhăn vẫn không tránh được.

"Con xin thỉnh an mẫu hậu."

Thái Bình hành lễ với Võ Hậu, dư quang tự nhiên mà liếc nhìn về phía bên cạnh a nương, hôm nay thế nhưng lại không thấy thân ảnh Uyển Nhi.

Võ Hậu không cần giương mắt, liền biết Thái Bình sẽ có động tác nhỏ như vậy, tình cảm hai nha đầu này từ trước đến nay luôn tốt, Võ Hậu đã là mở một con mắt, nhắm một con mắt.

"Thỉnh an thì thỉnh an, trong lòng còn nghĩ đến người khác, đây là không muốn để mẫu hậu an tâm sao?" Võ Hậu lạnh lùng mở miệng, tuy là giáo huấn, lại vẫn giải thích, "Hôm nay, Trịnh thị từ Lạc Dương tới Trường An, bổn cung ban cho nàng một đình viện, vừa lúc để Uyển Nhi ra ngoài nhìn nàng an ổn nơi ở."

Thái Bình cực kỳ vui mừng, lại chỉ có thể cười gượng, không dám quá mức mừng rỡ.

"Nếu không có chuyện gì, lui ra đi." Võ Hậu nhàn nhạt hạ lệnh.

"Kỳ thật hôm nay con đến đây......" Thái Bình nhìn nhìn trái phải, nhìn thấy cung nhân đều là tâm phúc của a nương, lá gan liền lớn hơn, hơi hơi nhấc lên làn váy, đến gần Võ Hậu, cuốn cuốn ống tay áo, xoa bóp bả vai cho Võ Hậu, "Là có một chuyện muốn nhờ vả."

Võ Hậu đã đoán được nhiều ít, "Thỉnh cầu vô lý, tốt nhất đừng nói, miễn cho bổn cung nghe xong phiền lòng."

"Cũng không phải thỉnh cầu vô lý gì mà......" Thái Bình nhỏ giọng lẩm bẩm, "Con muốn đến Đông Cung một chuyến......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...