🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: . Xoa má

Uyển Nhi trở lại thiên điện, vội vàng thay đổi xiêm y, khi nhìn gương sửa sang lại trang dung, lúc này mới phát hiện má phải nóng rát vừa đỏ vừa sưng, cái tát kia của Võ Hậu không có nửa phần lưu tình.

Đánh đến càng vang giòn, Lý Hiền liền càng đau lòng.

Hồng Nhụy đau lòng mà đưa cao thuốc đến, "Tài nhân thoa thuốc rồi hẳn đến chỗ Thiên Hậu hầu hạ."

"Cứ vậy thôi, thoa thuốc ngược lại...... không tốt." Uyển Nhi cũng không tiện cùng Hồng Nhụy giải thích quá nhiều, dùng phấn mặt đè lên, rồi ra khỏi thiên điện.

Mới vừa giương mắt, liền nhìn thấy Lý Hiền mang theo hạ nhân đứng ở dưới hiên.

Uyển Nhi cúi đầu đến gần Lý Hiền, cung kính hành lễ, "Tham kiến Thái Tử điện hạ."

Lý Hiền chắp tay đứng đó, cố nén xúc động tiến lên xoa mặt nàng, trầm giọng hỏi: "Mẫu hậu thường xuyên giáo huấn nàng như vậy sao?"

"Thiếp là tội thần chi hậu, có thể rời khỏi Dịch Đình, đã là Thiên Hậu ân sủng." Uyển Nhi cúi đầu thấp xuống, trong thanh âm nhiều thêm một tia giọng mũi, "Điện hạ nếu thật sự muốn tốt cho thiếp, về sau lúc điện hạ nhìn thấy thiếp, xin đừng lại thất lễ giống như hôm nay."

Lý Hiền nghe được đau lòng, nhưng hiện tại hắn không làm gì được mẫu thân, chỉ phải nặng nề thở dài.

Uyển Nhi khẽ cắn môi dưới, hơi hơi giương mắt, muốn nói lại thôi mà nhìn thoáng qua Lý Hiền, liền lách người vội vàng rời đi.

Nàng muốn nói cái gì?

Lý Hiền bị gợi lên hiếu kì, cố tình Uyển Nhi đã đi xa, hắn cũng không thể chạy theo truy vấn. Hắn cẩn thận hồi tưởng một cái liếc mắt kia của Uyển Nhi, rõ ràng đã nổi lên nước mắt, má phải vừa đỏ vừa sưng, đủ thấy mẫu thân đánh nàng một cái tát nặng đến nhường nào.

Tùy hầu khuyên nhủ: "Điện hạ......"

Lý Hiền phục hồi tinh thần, nắm chặt hai tay, tuy trong tầm mắt đã sớm không còn thân ảnh Uyển Nhi, thế nhưng hắn vẫn luôn nhìn theo phương hướng Uyển Nhi rời đi, khẽ lẩm bẩm: "Năm đó mẫu hậu cũng xuất thân tài nhân."

Tùy hầu nghe hiểu Lý Hiền, vội vàng nhỏ giọng khuyên: "Điện hạ, nay đã khác xưa, những lời này vẫn nên về Đông Cung rồi nói sau."

Lý Hiền nghiến răng, nhìn Tử Thần Điện mái cong cao ngất, chờ hắn leo lên cái vị trí kia, chuyện phụ hoàng đã làm, hắn lại làm một lần thì đã sao?

"Về Đông Cung."

"Vâng."

Khi Uyển Nhi trở lại Tử Thần Điện, Bùi thị đang sửa sang lại chiết tử cho Võ Hậu, đặt tấu chương đã phê duyệt qua một bên, tấu chương còn chưa phê duyệt thì phân loại theo từng mục.

Võ Hậu dường như mệt mỏi, dựa vào một bên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Uyển Nhi cung kính đi đến, quỳ gối bên giường, lễ bái: "Thái Tử đã rời đi."

"Ừ." Võ Hậu chậm rãi mở mắt, từ trên giường ngồi dậy, liếc nhìn Uyển Nhi.

Nàng hiện tại mặc một thân váy dài hồng phấn, dải lụa choàng vàng nhạt, phấn mặt trên má có chút tán loạn, có lẽ là vội vàng trở về phục mệnh, cho nên không có thoa đều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...