🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: . Diện Thánh

"Điện hạ." Sáng sớm Xuân Hạ liền tới hầu hạ công chúa rửa mặt chải đầu, thấy công chúa uể oải ngồi bên gương đồng, linh hồn như bị rút mất một phách, đau lòng nói: "Nô tỳ đi mời tài nhân đến thăm điện hạ nha."

Thái Bình nhàn nhạt nói: "Không được a nương cho phép, nàng sẽ không tới đâu."

Xuân Hạ khẽ thở dài một tiếng, cầm lược chải tóc cho Thái Bình.

Thái Bình nhìn chính mình trong gương, xác thật tiều tụy hơn nhiều, "Bên ngoài tuyết lớn đã ngừng chưa?"

"Bẩm điện hạ, vẫn chưa." Xuân Hạ trả lời đúng sự thật.

Ánh mắt Thái Bình trầm xuống, "Trang điểm đi, ta đến thăm phụ hoàng."

"Vâng." Xuân Hạ giống như thường ngày, vấn tóc cho Thái Bình, chọn kim trâm mà Thái Bình thích nhất cắm lên, đang muốn trang điểm, lại bị Thái Bình cản lại.

Thái Bình chậm rãi đứng lên, "Đi thôi."

"Điện hạ, không trang điểm đến diện Thánh, đó là bất kính." Xuân Hạ cuống quít khuyên bảo.

Thái Bình cười nhạt, "Phụ hoàng sẽ không trách tội ta." Vừa nói, nàng cầm áo choàng từ trên giá mặc vào, thúc giục Xuân Hạ, "Đi."

Xuân Hạ không lay chuyển được, chỉ phải vâng theo, bung dù đi theo Thái Bình xuyên qua mấy con đường, xuyên qua mấy tầng cửa cung, đi tới bên ngoài tẩm điện Lý Trị đang tĩnh dưỡng.

Đức An chờ ở trước cửa điện nhìn thấy công chúa tới, bước nhanh đến đón, "Tham kiến công chúa điện hạ."

"Phụ hoàng đã dậy chưa?" Thanh âm của Thái Bình so với vừa nãy còn mỏng manh hơn, dường như có bệnh.

Đức An nghe thấy thanh âm như vậy, không khỏi giương mắt nhìn thoáng qua công chúa, thấy sắc mặt công chúa tái nhợt, vội la lên: "Bệ hạ đang dùng bữa, nhưng sắc mặt của công chúa như vậy...... là đang bị bệnh sao?"

Thái Bình hít hít cái mũi, tức khắc rơi nước mắt, "Bổn cung muốn tìm phụ hoàng phân xử cho ta!" Nói xong, liền nhấc váy lên, bước nhanh vào cửa điện.

Đức An vốn nên thông truyền, nhưng công chúa xưa nay tính tình chính là như vậy, Nhị Thánh dung túng nàng, chưa từng trách cứ nàng vì hành vi này.

Xuân Hạ chỉ theo tới trước cửa điện, liền dừng bước thu dù lại, chờ ở ngoài cửa điện.

"Thái Bình tới sao?" Lý Trị uống một ngụm cháo, giương mắt liền thấy Thái Bình khóc lóc chạy vào, nhìn thấy sắc mặt Thái Bình thật sự không tốt, vội vàng vẫy tay, "Làm sao vậy? Ai khi dễ Thái Bình của trẫm? Lại đây, để phụ hoàng nhìn xem."

Thái Bình ùa vào trong lòng ngực Lý Trị, cái gì cũng chưa nói, đầu tiên là nức nở khóc lớn một hồi.

Lý Trị nắm chặt tay Thái Bình, chỉ cảm thấy lạnh buốt, vội la lên: "Đức An, truyền thái y."

"Vâng." Đức An lĩnh mệnh lui ra.

Lý Trị khẽ vỗ vỗ sau lưng Thái Bình, dịu dàng hỏi: "Rốt cuộc là làm sao vậy? Thái Bình không khóc, trẫm làm chủ cho con."

"Mẫu hậu...... Mẫu hậu lại khi dễ con!" Thái Bình một bên nức nở, một bên lên án Võ Hậu, "Tết Thượng Nguyên mọi người đều có thể tận hứng vui chơi ba ngày...... Con lại không được...... Hức hức......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...