🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: . Đừng sợ

Pháo hoa tan hết, trời đêm huyên náo cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Bông tuyết từ trời cao chậm rãi bay xuống, đêm đã rất khuya, thành Trường An có địa phương còn náo nhiệt, có địa phương đã tiến vào mộng đẹp.

"Còn tới?" Uyển Nhi bắt được cổ tay Thái Bình, gắt gao nắm chặt, vừa thẹn vừa giận mà liếc nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ một cái, "Pháo hoa đã hết." Đang nói chuyện, Thái Bình lại không quy củ mà cắn một ngụm vào vành tai nàng.

Uyển Nhi xấu hổ buồn bực cực kỳ, nhịn không được véo một cái vào mu bàn tay Thái Bình, giận dỗi: "Ra ngoài!"

"Nơi này ấm mà......" Thái Bình vẫn luôn ôm nàng từ phía sau, hơi thở dừng ở bên tai Uyển Nhi, ngữ khí ôn nhu như sắp chảy ra nước, "Để ta nghĩ xem, tối nay nên đến phủ của tam ca nghỉ ngơi, hay là đến phủ của tứ ca nghỉ ngơi đây? Dù sao đêm nay khẳng định là không về được Đại Minh Cung rồi, Uyển Nhi, nàng cho ta một chủ ý đi."

"Đừng...... Đừng nhúc nhích!" Hơi thở Uyển Nhi hơi loạn, nhíu mày nói, "Ta thật sự......" Nói một nửa, nàng cắn môi dưới, đổi thành một câu khác, ngữ khí có phần "hung dữ", "Đêm nay điện hạ muốn để thiếp chết ở nơi này sao!"

Thái Bình nhịn không được bật cười ra tiếng.

Uyển Nhi hiện cảm thấy câu này giống như còn xấu hổ hơn so với câu nàng chưa nói xong, lập tức dỗi hơn: "Nàng còn cười?!"

Tiếng cười của Thái Bình càng lớn hơn nữa.

Uyển Nhi sợ kinh động đến hai cung tì ở bên dưới, "Còn cười......"

Thái Bình nghiêng mặt đến, "Uyển Nhi hôn ta một cái, ta liền buông tha cho nàng."

Uyển Nhi không lay chuyển được Thái Bình, đành phải nhanh chóng hôn một cái lên má nàng.

Thái Bình cảm thấy hài lòng mà cười cười, thong thả điều chỉnh tư thế rồi rút tay lại.

Uyển Nhi hoảng loạn rời khỏi lòng ngực Thái Bình, nhanh chóng kéo váy rũ xuống, một khuôn mặt xấu hổ đến đỏ bừng, cũng buồn bực đến đỏ bừng, nếu không phải bây giờ pháo hoa đã hạ màn, nàng chắc chắn sẽ trả thù!

Thái Bình đi đến, lấy ra một chiếc khăn từ trong ngực, "Ta lau cho nàng."

Uyển Nhi trừng mắt liếc nàng một cái, giận dỗi: "Đều là chuyện tốt của điện hạ!" Khi nói chuyện, một phen đoạt lấy chiếc khăn trong tay Thái Bình, quay người đi, "Không được nhìn!"

Thái Bình nhịn cười, "Được, không nhìn." Nàng đi đến bên cửa sổ nhỏ, nhìn về hàng hoa mai đỏ bên bờ Khúc Giang xa xa, mỗi một đóa đều nở rộ tươi đẹp, đỏ đến dường như muốn nhỏ ra máu. Thái Bình cúi đầu, nhìn tay phải của chính mình, không nhịn được lại bật cười, quay đầu nhìn về phía Uyển Nhi, "Có đau hay không?"

Uyển Nhi nghe được lỗ tai nóng lên, cắn răng đáp: "Nàng còn hỏi?!"

"Lần sau......" Thái Bình thấy đáy mắt Uyển Nhi phun trào vẻ xấu hổ buồn bực, vội cười làm lành, "Ta sẽ ôn nhu hơn."

"Càn rỡ!" Uyển Nhi nhanh chóng buộc lại váy, nhặt mũ mạng ở dưới mặt đất, vội vàng đội lên, xem như có một tấc vuông này, có thể che giấu khuôn mặt tràn đầy thẹn thùng của nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...