🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: . Khiển trách

Võ Hậu thờ ơ lạnh nhạt nhìn biểu tình biến hóa của từng hài tử, nhị lang chỉ muốn bảo vệ mình, tam lang tính tình mềm yếu, chỉ có tứ lang còn nhớ một chút cốt nhục thân tình.

Tầm mắt nàng một lần nữa dời về trên người Thái Bình, nghiêm giọng hỏi: "Tội này, Thái Bình ngươi có nhận hay không?"

Thái Bình bằng phẳng không sợ mà đón nhận ánh mắt của Võ Hậu, cất cao giọng: "Con oan uổng!"

"Ngươi còn dám nói oan uổng? Thanh Huy Các sao lại vô cớ nổi lửa?!" Võ Hậu quát một tiếng.

Nếu không phải được Lý Đán đỡ, Lý Hiển chỉ sợ đã ngã quỳ xuống đất.

Thái Bình cười lạnh, "Nổi lửa thì nổi lửa, con không biết cũng là không biết!"

"Ngươi còn dám mạnh miệng!" Võ Hậu làm như thật sự nổi giận, hung hăng mà vỗ xuống ghế phượng.

Lý Đán tiến lên phía trước, cung kính mà nhất bái với Võ Hậu, "Mẫu hậu, con có thể làm chứng cho Thái Bình, ngày ấy Thái Bình trong lòng buồn khổ, liền uống nhiều mấy ly......"

"Tứ lang, ngươi cần phải suy nghĩ cho cẩn thận, thật sự muốn giúp nghiệp chướng này?" Võ Hậu ngắt lời Lý Đán, ngữ khí lạnh lẽo bức người, "Nếu tội danh được chứng thực, cũng không phải tội nhỏ."

Lý Đán hít sâu một hơi, chần chờ mà nhìn nhìn Thái Bình, muốn nói lại thôi một lát, cuối cùng lựa chọn lui ra sau, bất đắc dĩ thở dài.

Lý Hiền biết hôm nay đại cục đã định, chỉ cần bảo trì trầm mặc là được. Ở trước mặt mẫu hậu, nhiều lời một chữ, hoặc là một động tác dư thừa, đều sẽ trở thành sơ hở, vừa đúng mà thu liễm, mới là thượng sách.

Ánh mắt Võ Hậu lạnh nhạt, như là băng sương phía Bắc, "Mẫu hậu đã cho ngươi cơ hội phản bác, nếu ngươi không còn gì để nói......"

"Bệ hạ giá lâm ——" Đức An ở bên ngoài Hàm Quang Điện xướng lên một tiếng.

Đáy mắt Võ Hậu ẩn giấu một mạt ý cười, lãng phí nhiều thời gian như vậy, hôm nay vai chính cuối cùng đã lên sân khấu. Nàng chậm rãi đứng dậy, nhìn Đức An đỡ Lý Trị đi vào trong điện, đợi đến gần, nàng hơi hơi cúi đầu, "Bệ hạ."

Lý Trị nhìn cả sảnh đường chỉ có một mình Thái Bình quỳ, liền biết hôm nay sẽ đến mức nào. Hắn chậm rãi ngồi xuống, nhìn về phía Thái Bình, "Thái Bình à, đây là làm sao vậy?"

Thái Bình ngậm nước mắt, dập đầu thật mạnh với Lý Trị, "Phụ hoàng, nếu người không tới, con đã bị mẫu hậu làm oan uổng đến chết."

Lý Trị cười khẽ, "Đều là người một nhà, có việc gì nói rõ ràng là được." Vừa nói, hắn nhìn về phía Võ Hậu, "Mị Nương, hai gã Vũ Lâm tướng sĩ cùng đánh mã cầu ngày ấy đã tự sát trong thiên lao, nói vậy tứ lang nhiều ngày nay cũng không tra được gì." Nói đến đây, hắn nhìn về phía Lý Đán, "Có phải hay không?"

Lý Đán cung kính nhất bái, "Bẩm phụ hoàng, xác thật không thu hoạch được gì."

Kế hoạch của Lý Hiền vốn dĩ đã sớm chuẩn bị tốt, nhưng nghe ý tứ trong lời này của phụ hoàng, sợ là muốn trực tiếp để Thái Bình thoát tội —— nếu tra không được chứng cứ, đổ hết tội danh lên hai tên Vũ Lâm tướng sĩ đã chết là được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...