🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: . Đạo thuật

Ánh trăng leo qua tường thành Lạc Dương, ánh sáng nhu hòa bao trùm cả tòa thành, nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, tương phản với ánh trăng một cách đẹp mắt.

Thị nữ đi cùng được sắp xếp ở hậu viên thành Tử Vi, một đường mệt nhọc, ai nấy đều lui về cung, sau khi dàn xếp thỏa đáng, nhanh chóng đi ngủ sớm.

Thiên Tử Lý Trị mới tới Lạc Dương, đầu lại đau nhức, liền hạ lệnh miễn các quan viên đến Lạc Dương triều bái.

Cùng lúc đó, Võ Hậu truyền một đạo ý chỉ đến tẩm cung của Thái Bình —— "Tuyên Thượng Quan tài nhân yết kiến Thiên Hậu."

Thái Bình lo sợ bất an một đêm, không nghĩ tới a nương vẫn nhịn không được mà ra tay.

Uyển Nhi thu thập thỏa đáng xong, liền chuẩn bị đi theo nội thị truyền chỉ đến điện Trinh Quán gặp mặt Thiên Hậu. Lúc chuẩn bị lên đường, nàng nhìn về phía Thái Bình một cái, chỉ thấy Thái Bình cúi đầu lật sách, làm như căn bản không nghe thấy chuyện Võ Hậu truyền triệu.

Như thế cũng tốt, miễn cho Thái Bình cùng Võ Hậu vì nàng mà xảy ra tranh chấp gì.

"Xuân Hạ, bên ngoài trời đang nắng, ngươi bung dù đi cùng tài nhân một chuyến." Thái Bình nhàn nhạt mở miệng, đưa ánh mắt cho Xuân Hạ.

Xuân Hạ gật đầu, vội vàng cầm cây dù chạy ra, đuổi theo Uyển Nhi.

Đợi Uyển Nhi đã đi xa, Thái Bình mới dám không kiêng nể gì mà nhìn theo nàng ấy đến khi khuất dạng.

Lúc ở chỗ đại Phật Lư Xá Na, những lời a nương nói với nàng còn văng vẳng bên tai, cùng với những lời a nương từng nói ở Thanh Huy Các, nàng ý thức được chính mình đã làm sai quá nhiều.

Nàng hiện nay chỉ là công chúa, công chúa được sủng ái cũng sẽ không binh không quyền. Người không có binh quyền, lấy gì để bảo hộ người mà mình quan tâm? Nàng hiện giờ trắng trợn che chở Uyển Nhi như vậy, sẽ chỉ làm người khác ghen ghét ghi hận, thậm chí còn làm nhiều người chú ý tới Uyển Nhi, đây mà gọi là bảo vệ cho nàng ấy sao?

Kiêu căng nên có giới hạn, mấy năm này nàng ở Lạc Dương, cũng nên vì chính mình tính toán mới phải.

Thái Bình suy nghĩ một hồi, lập tức gọi cung tì tới, "Theo bổn cung đi thăm phụ hoàng."

Uyển Nhi theo nội thị, dọc theo bậc thang dài bên trái điện Trinh Quán đi vào cung, an tĩnh ở trước cửa điện chờ đợi Võ Hậu truyền triệu. Sau khi nội thị đi vào bẩm báo Võ Hậu, liền nghe thấy Võ Hậu lạnh giọng lên tiếng, "Truyền."

Uyển Nhi cúi đầu đi vào trong điện, hành lễ với Võ Hậu, "Thiếp, Thượng Quan Uyển Nhi bái kiến Thiên Hậu."

"Chỉ một mình ngươi đến đây?" Võ Hậu có phần kinh ngạc, đặt chiết tử xuống, giương mắt nhìn về phía cửa đại điện một cái, chỉ có Xuân Hạ, cũng không thấy bóng dáng Thái Bình.

Uyển Nhi đáp đúng sự thật: "Bẩm Thiên Hậu, chỉ một mình thiếp."

Võ Hậu cười khẽ, "Xem ra, còn không tính ngu dốt." Nói xong, nàng cũng không có ý để Uyển Nhi đứng dậy, giương mắt nhìn về phía nữ quan Bùi thị hầu hạ bên cạnh, "Dẫn người tới đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...