🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 211: + Chương 212

Chương 211. Đỏ tươi

Chiều dần sang tối, Thái Bình đã xử lý xong chính vụ hôm nay, liền để Xuân Hạ cầm đèn, đi tới tẩm cung. Nàng mới vừa đi vào tẩm điện, Uyển Nhi đã tươi cười đến đón, một bên kéo Thái Bình ngồi xuống, một bên phân phó Hồng Nhụy mang cung nhân lui ra truyền thiện.

"Bùi Hoài Thanh thỉnh chỉ xin rời khỏi Thần Đô." Thái Bình thuận miệng nói một câu.

Uyển Nhi giật mình, "Bệ hạ cho phép?"

Thái Bình gật đầu, "Nếu không đồng ý, chỉ sợ Bùi Hoài Thanh sẽ tự xin từ quan." Để nàng ấy tránh khỏi Thần Đô, đến Trường An xa xôi, cũng coi như là một kế hoãn binh.

Uyển Nhi bỗng nhiên trầm mặc không nói.

Thái Bình biết nàng đang lo lắng chuyện gì, "Kế hoãn binh không dùng được bao lâu, nếu muốn nhất lao vĩnh dật, cần phải giải quyết điểm mấu chốt." Nói xong, Thái Bình nắm hai tay Uyển Nhi, "Không thể giữ An Lạc lại được."

Uyển Nhi cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, "Ta còn tưởng rằng bệ hạ đã quên mất một tầng này."

Thái Bình cười khẽ, "Ta có thể phòng được triều thần, nhưng không phòng được tam ca đến am ni cô thăm hỏi, vì Bùi Hoài Thanh, ta cần phải hạ 'độc thủ'."

Uyển Nhi lẳng lặng lắng nghe, "Độc thủ?"

"Nếu nàng ta không phải là quận chúa, tính tình kiêu căng này có lẽ sẽ thu liễm rất nhiều." Thái Bình như suy tư gì, "Ta vẫn luôn không thích nàng ta, một là bởi vì nàng ta tham lam, hai là bởi vì nàng ta ngu xuẩn. Hôm nay gặp Bùi Hoài Thanh xong, ta cần phải thừa nhận, nàng ta xác thật có một điểm đáng yêu."

Uyển Nhi mỉm cười, "Nhiệt liệt?"

"Đúng vậy, nhiệt liệt." Thái Bình mỉm cười, "Tựa như thiêu thân, một khi nhận định là lửa, cho dù biết là đường chết, cũng sẽ dùng hết toàn lực để lao tới."

"Nếu nàng ấy biết thân phận của Bùi Hoài Thanh, có lẽ sẽ không như vậy nữa." Uyển Nhi lo lắng sốt ruột.

"Đã muộn rồi." Thái Bình cười cười đầy sâu xa, "Nàng ta đã muốn tự mình làm chủ hôn sự của bản thân, vậy ta thành toàn cho nàng, còn chuyện có hối hận hay không, đó là chuyện của nàng ta."

Uyển Nhi hơi hơi hé miệng, cuối cùng nhịn xuống lời muốn nói. Công chúa của Đại Đường có mấy người có thể quyết định hôn sự của chính mình? Năm đó Võ Hoàng sủng ái Thái Bình như thế, cũng không cho Thái Bình cơ hội này. Hiện giờ Thái Bình lựa chọn thành toàn cho An Lạc, cũng là muốn hoàn thành tâm nguyện kia. Tính tình An Lạc kiêu căng, giữ nàng ở Thần Đô cũng không phải chuyện tốt. Có lẽ nào ngày đó buông tay Bùi Hoài Thanh, lại nhìn trúng thiếu niên nhà ai, rồi gây ra mấy trò khôi hài y như lúc này, Thái Bình niệm tình Lý Hiển tất nhiên sẽ không muốn lấy mạng An Lạc, nhưng cứ để như vậy thứ thiệt hại chính là mặt mũi của hoàng thất.

"Bệ hạ cẩn thận hành sự là được." Cuối cùng Uyển Nhi chỉ nhắc nhở Thái Bình câu này.

Thái Bình gật đầu, ý cười ấm áp, "Uyển Nhi yên tâm, bên Đông Tầm ta cũng sai người âm thầm bảo hộ, nàng ấy tìm được chỗ dừng chân, ta sẽ cho quan viên địa phương tiếp nhận mật chỉ, có quan viên chăm sóc, sẽ không để nàng ấy bị người khác khi dễ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...