🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: . Ngũ tự

Sáng sớm ngày thứ hai, gió khẽ khàng thổi, rèm buông một nửa hơi đung đưa, một chút nắng sớm rơi xuống đầu kỷ án.

Hôm nay Uyển Nhi thức dậy rất sớm, nàng trải trang giấy Tuyên Thành rộng rãi bằng phẳng, cầm bút viết xuống năm chữ "Diệp hạ Động Đình sơ" trên giấy, dùng chính bút pháp hơn mười năm sau của nàng. Bắt đầu từ ngày đầu tiên sau khi trùng sinh, khi Uyển Nhi viết chữ luôn chú ý thu liễm, chỉ sợ bị người khác phát hiện, dẫn tới một chút phong ba không cần thiết.

Nàng nghĩ, nàng hẳn phải mạo hiểm thử một lần. Nếu Thái Bình cũng là người trùng sinh, thấy năm chữ này của nàng, không có khả năng thờ ơ.

Viết xong năm chữ này, nàng đặt giấy Tuyên Thành lên kỷ án của Thái Bình, cầm một trang giấy Tuyên Thành khác đè lên. Chỉ cần hôm nay Thái Bình ghi chép khi nghe giảng, nhất định sẽ phát hiện trang giấy Tuyên Thành có năm chữ bên dưới.

Chuyện nàng cần làm đó là lặng lẽ quan sát phản ứng của Thái Bình.

Nào biết?

Ngay lúc nàng đứng dậy, quay người lại liền nhìn thấy Võ Hậu đang đứng ở cửa chính điện. Uyển Nhi kinh hãi, vội vàng quỳ xuống đất dập đầu, "Bái kiến Thiên Hậu."

Võ Hậu cười như không cười, chậm rãi đi vào chính điện, phất tay ra hiệu cho các cung nhân đi cùng chờ ở cửa chính điện.

"Viết gì vậy?" Võ Hậu đi đến bên kỷ án của Uyển Nhi, ánh mắt lại nhìn về phía kỷ án của Thái Bình, tuy có giấy Tuyên Thành che đậy, vẫn có thể mơ hồ nhìn ra phía dưới là trang giấy Tuyên Thành đã viết chữ.

Uyển Nhi nhanh chóng bình tĩnh lại, đáp đúng sự thật: "Bẩm Thiên Hậu, chỉ là một câu thơ."

"Một câu thơ?" Võ Hậu hơi hơi khom lưng, rút trang giấy Tuyên Thành có chữ ra, bút pháp tinh xảo, dùng từ tinh diệu, cùng bút pháp ngày thường của Uyển Nhi khác nhau rất lớn, "Ngươi viết?"

Uyển Nhi cúi đầu, "Là thiếp viết."

"Diệp hạ Động Đình sơ." Võ Hậu không nhanh không chậm đọc một lần, "Tiếp theo là câu gì?"

Uyển Nhi hơi hơi ngẩng đầu, "Bẩm Thiên Hậu, thiếp còn chưa nghĩ ra." Dư quang thoáng nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đã đến cửa chính điện, nàng vội vàng muốn nhìn rõ biểu tình trên mặt của Thái Bình, lại bỗng nhiên bị Võ Hậu nắm cằm, bức nàng nhìn thẳng vào hai mắt Võ Hậu.

"A nương!" Thái Bình gấp gáp gọi Võ Hậu, gượng cười đi đến, "Uyển Nhi, ngươi như thế nào mà mới sáng sớm đã chọc a nương không vui?"

Uyển Nhi không dám nhiều lời.

Võ Hậu khẽ cười: "Thái Bình, con nhìn xem, Thượng Quan tài nhân thư đồng cho con mấy tháng, thư pháp đã tiến bộ không ít." Nói xong, nàng đưa giấy Tuyên Thành cho Thái Bình, "Tuy chỉ có một câu, nhưng lại là một câu hay."

Thái Bình tiếp nhận giấy Tuyên Thành, lại thuận tay đặt trang giấy qua một bên, tiến lên ôm lấy cánh tay Võ Hậu, nũng nịu nói: "A nương, người biết con từ trước đến nay ham chơi, nhưng mà con cũng đã rất cố gắng, thái phó cũng khen con mấy ngày gần đây công khóa không tồi."

Uyển Nhi không thấy bất kỳ gợn sóng gì trên mặt Thái Bình, nhất thời cũng không biết nên cao hứng, hay là nên mất mát.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...