🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 207: + Chương 208

Chương 207. Hôn quân

Sau khi Thái Bình hạ triều, ngựa không dừng vó mà chạy đến Thượng Dương Cung thỉnh an, sợ Uyển Nhi bị a nương giáo huấn quá nặng, lại tổn thương thân thể.

Thái Bình đi đến ngoài chính điện của Võ Chiếu, Bùi thị dường như đã chờ ở đây từ lâu.

“Thái Thượng Hoàng nói, bệ hạ trăm công ngàn việc, quốc sự quan trọng, hôm nay không cần vào thỉnh an.” Bùi thị tiến lên, sau khi hành lễ với Thái Bình, liền bắt đầu khuyên bảo Thái Bình trở về.

Thái Bình cho rằng đây là a nương còn cực kỳ tức giận, vội hỏi: “Hiện nay mẫu hoàng vẫn còn tức giận sao?”

Bùi thị mỉm cười: “Nếu tức giận, sẽ không mang tiểu công chúa vào trong đình đọc sách.”

“Đọc sách?” Thái Bình không nghĩ tới hiện nay a nương lại mang theo Trường An vào trong đình đọc sách.

Bùi thị gật đầu, “Thái Thượng Hoàng từ trước đến nay rất coi trọng công khoá của tiểu công chúa, dường như là tự tay dạy bảo.” Nàng nhìn Thái Bình vẫn không yên tâm, liền tránh người qua một bên, “Nếu bệ hạ không tin, có thể theo nô tỳ đi vào, xa xa nhìn một cái.”

Tất nhiên Thái Bình muốn đi vào nhìn thử.

Bùi thị dẫn Thái Bình đi đến cửa vào đình, Thái Bình nắm cạnh cửa, nhìn vào bên trong.

Chỉ thấy trong đình bày một chiếc kỷ án dưới ánh mặt trời sáng ngời, Võ Chiếu ngồi bên cạnh Trường An, một bên lật sách, một bên mỉm cười giảng giải điển cố trong sách.

“Biết vì sao Hung Nô không dám tấn công Đại Hán không?” Võ Chiếu khẽ xoa gáy Trường An, dịu dàng hỏi.

Trường An cười nói: “Bởi vì Đại Hán có Vệ Thanh!”

“Không đúng.”

“Vậy…… còn có thêm Hoắc Khứ Bệnh!”

“Cũng không đúng.”

Võ Chiếu nghiêm túc nói, “Một người có mạnh, cũng chỉ có một đôi tay, không đánh lại thiên binh vạn mã.”

“Vậy là?” Trường An nghiêng cái đầu nhỏ, mở to đôi mắt long lanh nhìn Võ Chiếu.

Võ Chiếu hiểu ý cười khẽ, “Bởi vì là cường quốc, ngoại địch mới không dám xâm phạm.” Vừa nói, Võ Chiếu cúi đầu nhìn vào ánh mắt nàng, “Một quốc gia cường đại không chỉ có tướng sĩ thiện chiến, cũng không chỉ có quan viên thông tuệ, mà chỉ cần là người của quốc gia đó, bất kể nam nữ đều có thể tận lực vì đất nước. Là nữ tử cũng có thể hiến kế cho quốc gia, chinh chiến vì quốc gia, lúc đó lực chiến của Đại Đường sẽ nhiều gấp hai lần so với các nước láng giềng.” Nói xong, Võ Chiếu trịnh trọng nói: “Trường An, phải nhớ kỹ những lời mà hôm nay tổ mẫu nói với con.”

Trường An đáp thật vang: “Vâng!”

Võ Chiếu vui lòng cười cười.

Tay nhỏ của Trường An dịu dàng sờ sờ gương mặt Võ Chiếu, “Tổ mẫu còn tức giận không?”

Võ Chiếu mỉm cười hỏi: “Ai gia tức giận chuyện gì chứ?”

Trường An nghiêm mặt nói: “Tổ mẫu sáng nay ở trên điện thật hung dữ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...