🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: . Trở về

Sau khi đuổi Lý Hiền đi, Thái Bình hào hứng hơn trước, dạo bước đi tới bên ngoài tẩm điện, gõ vang cửa điện, "Bổn cung tới lĩnh thưởng, Thượng Quan tài nhân, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"

Uyển Nhi mở cửa điện ra, liếc mắt về phía sau lưng Thái Bình một cái, không thấy thân ảnh Thái Tử đâu, liền biết Thái Bình đã giúp nàng đuổi Lý Hiền đi rồi.

"Đa tạ điện hạ." Uyển Nhi hành lễ nhất bái với Thái Bình.

Thái Bình chắp tay mà đứng, hơi hơi ngẩng đầu, "Chỉ có một câu tạ ơn?"

Uyển Nhi biết qua loa liền không được, chỉ phải trầm giọng hỏi: "Điện hạ nghĩ muốn cái gì?"

Thái Bình tự nhiên đi vào tẩm điện, giương giọng nói: "Xuân Hạ, bổn cung nghỉ ngơi một lát trước, không được quấy rầy bổn cung."

"Vâng." Xuân Hạ vội vàng tiến lên, đóng cửa điện lại.

Uyển Nhi hơi kinh ngạc, ngón tay đè lại chốt cửa, "Nếu điện hạ muốn nghỉ ngơi, thiếp cũng không nên lưu lại nơi này." Lúc nói chuyện, lại mở cửa điện ra một lần nữa.

Thái Bình cũng không cản nàng, lập tức đi đến mép giường ngồi xuống, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa đủ để Uyển Nhi có thể nghe rõ, "Vong ân phụ nghĩa, lần sau Thái Tử ca ca lại đến đây, ta nhất định không giúp ngươi đuổi người đi."

Uyển Nhi chỉ mới bước ra một bước, một chân vẫn lưu lại trong điện. Nàng cứng nhắc mà ngừng bước chân, nàng rốt cuộc sợ Thái Bình cái gì chứ? Đời này Thái Bình tuy thích cùng nàng thân cận, cũng không phải là Thái Bình thâm tình ở đời trước.

Đời trước ái tình trói chặt, cho nên không dám làm càn tới gần.

Đời này chỉ là công chúa cùng tài nhân, cần gì phải che che giấu giấu như vậy, làm cho Thái Bình ngờ vực.

"Bang!"

Uyển Nhi đóng cửa rất nhanh, tiếng vang đột nhiên phát ra làm cho Xuân Hạ đang ở trong đình cũng giật mình nhảy dựng.

Không nên hỏi nhiều, không nên nhìn nhiều.

Xuân Hạ nhắc nhở chính mình một câu, cúi đầu đứng ở ngoài điện, an tĩnh chờ công chúa triệu kiến.

Đừng nói là Xuân Hạ, ngay cả Thái Bình cũng kinh ngạc ba phần.

Uyển Nhi tức giận sao?

Thái Bình tự nghĩ cũng không có làm gì hoặc là nói gì quá mức, sao nàng ấy lại tức giận chứ?

Uyển Nhi đến gần bên giường, bỗng nhiên quỳ gối trước mặt Thái Bình, "Mấy tháng qua điện hạ học tập ngày càng tiến bộ, thiếp nghĩ, thiếp vẫn nên trở về hầu hạ bên cạnh Thiên Hậu."

Thế mà phản lại nàng một đòn?!

Nếu Thái Bình không bảo hộ nàng ấy, nàng ấy liền trở về bên Võ Hậu, cũng có thể bình yên vô sự.

"Đứng lên." Lần này Thái Bình không vui, vỗ vỗ giường, "Đừng quỳ, ngồi ở đây." Dường như biết Uyển Nhi sẽ tìm lý do không đứng dậy, lập tức nghiêm túc bồi thêm một câu, "Đây là mệnh lệnh của bổn cung."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...